Chương 9

Phí Hinh Tuệ đi từ căn hộ của Mạc Thanh Hà xuống cổng chung cư mà ngỡ như đang bay.

"Ai ngờ những điều mà Thanh Hà nói nhảm trong lúc say rượu lại biến thành sự thật. Phàn Thiên Tề kia chính là người phù hợp nhất mà con bé có thể chọn, vừa giỏi, vừa giàu lại vừa đẹp, quan trọng nhất lúc này chính là, sẵn sàng chi tiền cho con bé." Chị vữa nghĩ vừa bật cười:

"Quả là không thể tưởng tượng nổi! Mình sắp được gặp nhân vật đẳng cấp như vậy sao?"

"Hình như là chiếc này!" Phí Hinh Tuệ đi lên trước một chút.

Chiếc xe màu bạc đúng lúc đỗ lại. Cửa xe từ từ mở ra. Một người phụ nữ mặc suit trắng được thiết kế theo phong cách thời thượng bước xuống, tóc đen dài búi gọn sau gáy, vài lọn nhỏ rơi lòa xòa bên má, khiến gương mặt đầy phúc khí trở nên vừa mềm vừa lạnh.

Trong vòng tay cô là một bé gái chừng ba tuổi, mặc áo khoác dày màu kem. Đứa trẻ chui vào lòng mẹ, chiếc mũ gấu xù lông cọ vào ve áo trắng, để lại vệt hồng nhạt của đôi má ấm. Người phụ nữ khẽ siết tay, một tay giữ ô, một tay ôm con, cả hai hòa vào nền trời mưa bụi, tạo thành một bức tranh đẹp đến khó thở, vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ tới mức khiến cả chiều đông chao nghiêng.

Phí Hinh Tuệ đứng khựng. Mưa rơi trên mép ô, lộp độp như thôi miên, mãi cho tới khi người ta tới ngay trước mặt thì chị mới giật mình:

"À, xin chào, cô là Phàn Thiên Tề phải không?"

"Chị là Phí Hinh Tuệ?"

"Đúng vậy."

Phàn Thiên Tề gật đầu, không hỏi thêm. Cô để Hổ Phách chào hỏi, sau đó cả ba cùng đi vào trong.

Quãng đường từ cổng chung cư lên căn hộ của Mạc Thanh Hà không xa cũng không gần. Nhưng hôm nay bỗng dưng như bị kéo giãn.

"Mami, con sẽ ở đây cùng mẹ mấy ngày liền ạ?" Giọng bé con vang lên trong thang máy, mềm như kẹo sữa, xé tan sự yên ắng của không gian kim loại sáng bóng.

"Đúng rồi, Hổ Phách của mami có thích ở đây không nào?"

Hổ Phách hé môi mỏng định trả lời là "có", nhưng vừa nghĩ đến chuyện không được gặp mami thì lại nũng nịu đáp:

"Nhưng mami không ở đây cùng con và mẹ ạ?"

"?" Phí Hinh Tuệ cố tỏ ra tàng hình, nhưng tai thì lại giỏng lên hết cỡ để lắng nghe, và đương nhiên, chị sắp tan chảy trong hương vị gia đình ngọt ngào không tưởng này.

"Nhóc con này dẻo miệng quá, không biết Thanh Hà có đỡ nổi không đây?" Chị đang âm thầm nghĩ thì "ting", cửa thang máy mở.

"Đến rồi! Là căn hộ số 316."

"Cảm ơn chị!" Phàn Thiên Tề trưng ra nụ cười tiêu chuẩn, lịch thiệp đến từng góc cạnh. Nhưng chỉ có cô mới biết, tim mình đang đập loạn tới mức sắp nhảy ra ngoài.

Vì chỉ qua cánh cửa kia thôi, lần đầu tiên sau hai mươi lăm năm, cô thực sự gặp được tình yêu trời định của mình, ai mà tin nổi cơ chứ?

"Cạch!" Âm thanh cửa mở quen thuộc nhưng lại khiến không khí xung quanh lúng túng vô cùng. Một khoảnh khắc ngắn ngủi mà dài như nửa đời người.

Mạc Thanh Hà mở cửa nhưng không dám nhìn thẳng. Cô không tự nhiên, định nép sang một bên, nhưng chân còn chưa kịp nhấc lên thì đã được "con gái yêu" giữ lại:

"Mẹ ơiiii!" Hổ Phách ngập ngừng gọi nhỏ, như thể sợ nếu gọi to hơn thì mẹ sẽ không thích mình nữa.

Đúng lúc Mạc Thanh Hà còn chưa biết ứng xử ra sao, thì khách quý của cô đã thản nhiên tự phong vai vế cho mình, giọng nói mềm mà dứt khoát:

"Chị Tuệ, Thanh Hà, chúng ta vào nhà trước rồi nói."

"???" Phí Hinh Tuệ và Mạc Thanh Hà đồng thời sững lại, chỉ kịp trao nhau một ánh nhìn ngơ ngác trước khi thấy Phàn Thiên Tề, người đáng lẽ cần được mời thì đã tự nhiên ôm con gái bước vào phòng khách, như thể căn hộ này vốn là của cô ấy.

Ngay sau đó, hai người tiếp tục đứng hình tập hai, khi mà nhóc con ba tuổi kia cũng có phong thái y chang.

Hổ Phách vừa được Phàn Thiên Tề đặt xuống ghế sofa liền nghiêm túc nhìn quanh, sau đó lại nhìn lên mặt bàn thì phát hiện có rất nhiều đồ ăn đựng trong hộp giấy.

"Đây là đồ ăn sẵn nha!" Nhóc con nhíu mày nhỏ, rồi bò xuống khỏi ghế, hai chân ngắn ngủn lon ton đi đến chỗ Mạc Thanh Hà và nâng bàn tay nhỏ xíu lên nắm ngón tay cô, giọng nói non nớt vang lên một cách rành rọt:

"Mẹ ơi, tối nay mẹ nấu cơm cho con ăn nhé! Bà nội bảo ăn đồ ăn sẵn không tốt đâu ạ!"

Phàn Thiên Tề nén cười và vẫy tay gọi con gái, trông cứ tưởng như đang giải vây cho Mạc Thanh Hà.

Nhưng mà không!

Câu tiếp theo của cô mới thực sự khiến chủ căn hộ trầm cảm nhẹ.

"Hổ Phách giỏi lắm. Nhưng tối nay chúng ta phá lệ một bữa, mami đưa con và mẹ, ông bà ngoại, hai bác, và cả bác Tuệ đi nhà hàng ăn tiệc, được không nào?"

Phí Hinh Tuệ đột nhiên được nhắc tới thì vô thức ho khan hai tiếng, sau đó liền vu vơ hỏi:

"Nhà em cũng ở thủ đô à?"

Thế nhưng Phàn Thiên Tề không trực tiếp trả lời, mà khéo léo nhường cho con gái nhỏ.

"Hổ Phách giúp mami giới thiệu về nhà chúng ta cho bác Tuệ nghe nhé?"

"Dạ!" Nhóc con lập tức vào vai hướng dẫn viên nhí. Cái miệng bé xíu như đồng xu bắt đầu hoạt động hết công suất.

"Nhà của chúng con ở Tây Đường, nơi có rất nhiều cây hồng cổ, có rất nhiều quả hồng đỏ chót như l*иg đèn nhỏ, đẹp lắm ạ."

Vừa nói, nhóc con còn vừa giơ hai tay ra trước mặt, ngón trỏ và ngón cái khum lại thành hình tròn bé tẹo vô cùng đáng yêu. Sau đó lại khoa trương mở rộng hai cánh tay ngắn ngủn để diễn tả:

"Mami của con còn có nhà to ơi là to ở thủ đô nữa ạ!"

Giọng của nhóc con vang lên trong veo, mỗi từ lại được nhấn nhá như thể đang khoe báu vật.

"Nhà con có ông nội là Phàn Đông Bắc, bà nội là Ỷ Mao, ông ngoại là Mạc Đổng Đình, bà ngoại là Hạ Chi Hạ, bác cả là Mạc Vũ, bác hai là Mạc Sơn, và bác ba là Mạc Tườngggg ạ!"

Hổ Phách còn lém lỉnh kéo dài từ cuối cùng, hai tay dang rộng, như thể nhóc con khoe khoang rằng mình vừa hoàn thành một công việc cực kỳ quan trọng.

Bé con kiêu ngạo nhìn Phàn Thiên Tề, thấy cô cười gật đầu thì lũn chũn đi sang ôm chân Mạc Thanh Hà, ngước đôi mắt đen láy lên nỉ non:

"Mẹ ơi, mẹ thấy con có giỏi không ạ?"

Mạc Thanh Hà làm sao có thể trả lời là "không" chứ? Khi mà một đứa trẻ mới ba tuổi có thể có dáng vẻ thông minh, lễ phép và lanh lợi như vậy?

"Nhưng sao nhóc con này lại có thể nói chính xác tên họ của tất cả mọi thành viên trong gia đình mình? Lại còn nói một cách thân thiết như đã quen thuộc từ lâu?"