Chương 8

"Mẹ ơi!"

Tiếng gọi non choẹt, rộn ràng và đầy niềm mong đợi vang lên qua đường dây khiến Mạc Thanh Hà và Phí Hinh Tuệ sững sờ, cảm giác như không gian bỗng dưng chùng xuống, chỉ còn tiếng tim hai người hòa với nhịp thở phấn khởi của cô bé con nào đó ở đầu dây bên kia.

"Hay là gọi nhầm số?" Phí Hinh Tuệ nói bằng khẩu hình nhưng Mạc Thanh Hà thì lại nghĩ khác. Vì đây là số điện thoại cá nhân của cô, ngoài người nhà thì chỉ có chị trợ lý này và bạn bè thân thiết mới có.

"Hình như con gọi nhầm số rồi. Con muốn tìm ai?" Mạc Thanh Hà lên tiếng hỏi.

Lời vừa dứt, nhóc con liền lập tức ngoan ngoãn đáp, giọng điệu rõ ràng là ngại ngùng xen lẫn phấn khích cực kỳ:

"A, đúng là mẹ rồi! Mẹ ơi, con, con là Hổ Phách ạ."

"Choang!" Tâm trí Mạc Thanh Hà như một hộp đồ chơi đắt tiền bị lật tung, vừa lấp lánh vừa hỗn loạn, vừa bất ngờ, lại vừa khó đỡ.

Phí Hinh Tuệ thì giống y một chú mèo đang ngủ bị rung chuông, mắt trợn tròn, choáng váng tới mức muốn lăn ra cười.

"Em thực sự có con gái hả?" Chị thì thầm vào tai Mạc Thanh Hà.

"Chị đừng có luyên thuyên, mau đưa điện thoại cho em." Mạc Thanh Hà nhỏ giọng rồi cầm điện thoại đi về phía cửa sổ trong suốt.

"Kỳ lạ! Trước cửa chung cư không có phóng viên? Hoặc là họ nguỵ trang quá khéo?" Cô nghĩ thầm rồi nhìn giao diện cuộc gọi, có vẻ nhóc con kia vẫn chưa bỏ cuộc.

"Xin lỗi Hổ Phách nhé, nhưng dì không phải mẹ của con, con gọi nhầm số thật đấy!" Giọng Mạc Thanh Hà vẫn dịu dàng nhưng lại xen lẫn đấu tranh tư tưởng khó dấu, như thể không nỡ rút hết không khí của một quả bóng bay nhỏ đang nảy tung tăng giữa trời, lại như muốn làm rõ xem, rút cuộc, Phàn Thiên Tề kia muốn chơi trò gì?

Chỉ là phản ứng tiếp theo của đứa trẻ kia lập tức khiến Mạc Thanh Hà đau lòng, dù cho cô chưa từng làm mẹ.

"Con không gọi nhầm ạ!" Khí thế của Hổ Phách yếu dần và bắt đầu có xu hướng nức nở, hoặc là cố tình tỏ ra nức nở:

"Mẹ là mẹ Thanh Hà của con mà! Mẹ không yêu con sao?"

Mạc Thanh Hà nhất thời lúng túng. Vì đứa trẻ kia vừa gọi đúng tên cô, còn là kiểu gọi non choẹt, trong veo như nước mưa sáng sớm, lại còn xen lẫn vẻ ấm ức khó chiều.

Ngay sau đó, điện thoại còn truyền ra màn đối thoại cực kỳ khó thanh minh khiến Mạc Thanh Hà ngỡ như, cô thực sự là một người mẹ vô trách nhiệm.

Vì ở một góc nào đó, Hổ Phách không biết là thật hay diễn, nhưng dáng vẻ trông vô cùng đáng thương, sà thẳng vào lòng Phàn Thiên Tề và tủi thân nói:

"Mami ơi, mẹ, mẹ không cần con ạ!"

"Cái gì?" Mạc Thanh Hà thật muốn hét lên.

Trong khi đó thì Phàn Thiên Tề vừa phải nén cười tới đỏ mặt, vừa phải dỗ dành bảo bối nhỏ đang nức nở trong lòng, lại thêm cả phải lừa lọc bảo bối lớn nào kia.

Cảnh tượng này trông vừa hỗn loạn vừa hài hước, y như một vở kịch gia đình siêu thực đang diễn ra ngay giữa hai đầu cầu điện thoại.

"Được rồi, Hổ Phách ngoan, đừng khóc nữa, không phải mẹ không cần con, là mẹ nghe nhầm thôi."

"Mami nói thật không ạ?" Hổ Phách nũng nịu hỏi.

"Thật, mami đã lừa con bao giờ chưa nào?"

"Chưa ạ."

"Ừm, vậy đi, bây giờ mami đưa con lên gặp mẹ nhé. Mẹ nhìn thấy con thì sẽ không nhận nhầm nữa."

"???" Mạc Thanh Hà mắt mũi tròn vo vội nhìn lại điện thoại. Cô không tin nổi những gì mình vừa nghe.

"Phàn Thiên Tề, chị ta thực sự đưa đứa bé kia lên cho mình?"

Phàn Thiên Tề thì cực kỳ đắc ý. Vì cô cố tình để Mạc Thanh Hà nghe thấy cô và Hổ Phách nói chuyện. Sau đó mới tỏ ra lịch sự gửi một tin nhắn tới:

"Chào em! Tôi là Phàn Thiên Tề, là con gái nhà bạn tốt của bố mẹ em. Xin lỗi vì Hổ Phách đã làm phiền em. Nhưng con bé rất quý em. Hiện tại, tôi phải đến bệnh viện để điều trị cho anh cả của em, em có thể trông Hổ Phách giúp tôi vài ngày không?"

Mạc Thanh Hà vừa đọc xong tin nhắn thì bối rối toàn tập.

Trong lúc đó, Phí Hinh Tuệ đã nhanh nhẹn gọi điện cho mẹ của cô xác nhận.

"Thanh Hà, đúng là Phàn Thiên Tề đang điều trị cho Mạc Vũ." Phí Hinh Tuệ còn khoa trương thể hiện sự ngượng mộ với vị thần y, kiêm luôn vợ tin đồn của nghệ sĩ nhà chị:

"Cô ấy còn thanh toán toàn bộ viện phí và các khoản liên quan cho anh cả của em."

"?" Mạc Thanh Hà khó xử nắm chặt điện thoại.

Cô cảm giác như mình đang đứng giữa hai cơn lốc ngược chiều. Một bên là cám dỗ nguy hiểm, chỉ cần gật đầu là có tất cả, có luôn cả con gái nhỏ. Một bên là vực sâu không đáy của áp lực kinh tế khó trở mình. Bên nào cũng đáng sợ.

"Nhưng người có thể vừa chi tiền vừa cứu anh cả của mình thì chỉ có một." Mạc Thanh Hà thở dài, cuối cùng quyết định gọi lại vào số vừa rồi.

"Chị đang ở đâu?"

"Được, bây giờ trợ lý của tôi xuống đón chị."