Chương 7

Hai người nhất thời đứng im nhìn nhau, y như hai con cá bị đông lạnh chờ người ta đem đi chế biến món ngon.

Hồi lâu sau, cả hai mới cùng bật cười nghiêng ngả, nhưng là nụ cười trong nước mắt, vừa thấm mệt mỏi vừa đầy chua chát, khiến khoảnh khắc này trở nên vừa hài hước vừa đáng thương.

"Em còn cười được?" Phí Hinh Tuệ khàn khàn nói:

"Trịnh Khải vừa thông báo cho chị, vai nữ chính của Mưa Mưa Như Hoa đã chọn được rồi, là Hoàng Đường Mai của giải trí Phương Đông, không phải em."

"Em biết rồi." Mạc Thanh Hà vậy mà không hề bất ngờ khiến Phí Hinh Tuệ càng nóng lòng:

"Nhưng rõ ràng em diễn tốt hơn Hoàng Đường Mai, hơn nữa, không phải Tô Gia Bảo kia vì theo đuổi em nên cố tình đầu tư vào phim này để lấy lòng em à?"

Lúc này, Mạc Thanh Hà chán nản ngồi phịch xuống sofa, thở dài, rồi lười biếng nói với trợ lý thân thiết:

"Tô Gia Bảo so với Vương Phú Quý kia cũng chẳng khác gì nhau, một tên thì đê tiện, một tên thì đội lốt quân tử."

"Vương Phú Quý cố tình hắt nước bẩn vào em. Tô Gia Bảo thì mượn gió bẻ măng, anh ta nói sẽ trả hết nợ cho bố mẹ và anh hai, anh ba của em, còn tìm cách cứu anh cả em, với điều kiện là em kết hôn với anh ta và tất cả phải nghe theo sắp xếp của anh ta."

Phí Hinh Tuệ đang mở nắp hộp đồ ăn mà chị vừa mua tới thì khựng lại, nhíu mày suy nghĩ một giây rồi bật ra mấy cái tên tiềm năng:

"Vậy còn Thế Anh, Đặng Cảnh Bắc và Trương Cường gì gì đó, những anh chàng suốt ngày theo đuổi em?"

"Em không thích họ." Mạc Thanh Hà hờ hững đáp, rồi lại tỉnh bơ như đang nói chuyện của người qua đường:

"Mà cho dù em có muốn thì bây giờ cũng chẳng có ai dám, hoặc cũng có thể là không ai thèm theo đuổi em nữa."

"Hả?" Phí Hinh Tuệ làm rơi cả đũa trong tay, mắt mở tròn xoe:

"Em xinh đẹp như vậy, còn xuất thân trong gia đình tử tế và học hành đàng hoàng, sao lại không ai thèm theo đuổi?" Chị cao giọng đảm bảo:

"Chị mà chưa kết hôn thì nhất định chị sẽ theo đuổi em cho bằng được!"

"Khụ!" Mạc Thanh Hà vừa uống một ngụm canh thì ho lấy ho để, giọng vừa mang theo ý tứ vui vẻ lại vừa mệt và bất lực:

"Chị đúng là ba hoa. Chị sẽ theo đuổi một người đang có sự nghiệp bấp bênh, gia đình nợ nần chồng chất, còn có anh trai nằm viện với lệ phí khủng sao? Hơn nữa, người ta còn đang có tin đồn thật hơn cả chữ thật, rằng có vợ là thần y được săn đón nhất nhì Châu Á, và cả con gái ba tuổi rồi kia kìa!"

"Gì cơ? Em vừa nói vợ và con gái?" Phí Hinh Tuệ hoang mang cực độ:

"Em có vợ và con gái khi nào?"

Mạc Thanh Hà hờ hững đẩy điện thoại sang cho trợ lý thân thiết của cô.

Trên màn hình, bài đăng có nhiều lượt tương tác nhất sáng nay lập tức hiện ra, và nội dung thì y như bom nguyên tử hạng nặng, nổ tung và bắn sâu, xuyên thẳng vào tim của hàng triệu người quan tâm.

"Diễn viên lưu lượng được yêu thích nhất hiện nay, Mạc Thanh Hà hóa ra là vợ của Hoa đà thời hiện đại, nhân vật quyền lực của giới y học trong nước và danh tiếng nhất nhì Châu Á, Phàn Thiên Tề. Hai người còn có con gái ba tuổi cực kỳ đáng yêu là Phàn Cát Tường, tên thân mật là Phàn Hổ Phách."

"?" Phí Hinh Tuệ kinh ngạc đến mức không khép được miệng, mắt mở to hết cỡ và dán vào bức ảnh được cho là vợ và con gái nhỏ của nghệ sĩ nhà mình.

"Đây đúng là Phàn Thiên Tề, hoa đà thời hiện đại rồi!" Chị thốt lên rồi lại nhìn kỹ đứa bé trên tay cô ấy:

"Đứa trẻ này y chang phiên bản thu nhỏ của cô ấy."

Phí Hinh Tuệ nhíu mày ngẫm nghĩ:

"Sao nhóc con này nhìn cũng thấy giống giống ai đó thế nhỉ?"

"Đúng rồi!" Chị đột nhiên vỗ tay bịch một cái xuống sofa, giọng hớn hở và dứt khoát tới khó tin:

"Thanh Hà, đứa bé này thật sự có nét giống em đấy! Chẳng lẽ, em dấu chị sinh con à?"

"Thanh Hà?"

Phí Hinh Tuệ quay sang nhìn thì mới nhận ra, Mạc Thanh Hà đã đi vào phòng tắm từ lúc nào rồi, bỏ lại chị ngây ngốc giữa mớ thông tin rối ren chưa được kiểm chứng.

"Thôi kệ đi! Ăn mì trước đã!" Chị già tự an ủi và bắt đầu ăn như bị bỏ đói lâu ngày.

Nhưng chưa được hai phút, điện thoại của Mạc Thanh Hà có tin nhắn tới.

"Là dì Hạ?" Phí Hinh Tuệ lẩm nhẩm rồi đi tới cửa phòng tắm:

"Thanh Hà, mẹ em gửi tin nhắn tới này."

"Chị đọc giúp em đi." Mạc Thanh Hà có nguyên tắc là dùng người thì phải tin tưởng. Nên khi chọn Phí Hinh Tuệ đồng hành, cô hầu như không giấu diếm điều gì, từ chuyện công việc đến những rắc rối cá nhân.

Và đương nhiên, Phí Hinh Tuệ không làm Mạc Thanh Hà thất vọng, vì chị đã tự biến mình thành người mẹ già của cô lúc nào không hay.

"Thanh Hà, anh cả nhà em được cứu rồi!" Phí Hinh Tuệ hô to, giọng sáng bừng như pháo hoa nổ tung giữa đêm tối.

"Là Phàn Thiên Tề, hoa đà tái thế! Cô ấy vừa đến bệnh viện thành phố xem xét bệnh án của anh cả nhà em, rồi ngay lập tức đưa ra phác đồ điều trị có độ chính xác cao khiến mọi y bác sĩ đều phải kinh ngạc."

"?" Mạc Thanh Hà chưa kịp mừng thì nỗi lo khác lại ập tới:

"Người ta có thể chữa, nhưng tiền viện phí?" Cô vội vàng thu dọn rồi đi ra.

Đúng lúc này, điện thoại của cô lại có người gọi tới khiến Phí Hinh Tuệ cũng giật thót tim.

"Số lạ!" Hinh Tuệ nhìn Mạc Thanh Hà một cách thần bí.

Vì cả hai đều biết, trong lúc tình hình nhạy cảm này đều có rất nhiều phóng viên muốn săn tin tức nóng hỏi, nên mọi vấn đề cá nhân đều phải hết sức thận trọng.

"Chị nhận đi, bật loa ngoài." Mạc Thanh Hà nói nhỏ.

Phí Hinh Tuệ gật đầu rồi nín thở lắng nghe. Nhưng người ở đầu dây bên kia vừa lên tiếng thì cả hai lập tức hoá đá.