Trong khi đó, ở Tây Đường xinh đẹp, kẻ châm ngòi cho màn phát nổ vừa rồi vẫn còn ung dung ôm con gái nhỏ ngáy o o.
Bên ngoài, ánh nắng non trẻ lén lút lọt qua khe cửa sổ, rơi xuống mái tóc dài rối tung, và nhảy nhót trên gương mặt phấn nộn của Đổng Kiều Tây và Hổ Phách, trông chẳng khác nào hai quả hồng chín mọng, một lớn một nhỏ vừa lăn xuống đống rơm khô, vô cùng đáng yêu!
Trước hiên nhà còn phủ sướиɠ muối mỏng như sữa non, xe bán tải của Phàn Đào, anh họ của Phàn Thiên Tề đã sáng bóng đậu giữa sân.
"Thím Ỷ Mao, Tề đi thủ đô thăm người quen hay đi buôn mà mang theo nhiều thứ thế ạ?" Phàn Đào lớn hơn Thiên Tề tám tuổi, thân hình to cao lừng lững, vừa bê đồ lên thùng xe vừa ha hả cười nói, ánh mắt lấp lánh vẻ hào hứng và tinh nghịch.
Ỷ Mao nhìn đứa cháu có năm phần tính cách giống con gái bà, rồi lại quay sang nhìn thùng xe chật ních thì vui vẻ đáp:
"Tề không phải cũng giống cháu à? Có tiền một cái là muốn mua cả thế giới cho người mình thích đấy thôi."
Phàn Đào cười càng to hơn, giọng vang cả sân. Tiền thì anh không thể so với đứa em tài giỏi kia, nhưng về khoản hào phóng, chắc cũng chẳng thua kém gì đâu.
Rất nhanh sau đó, trời sáng hẳn. Lúc này, cảnh tượng tại ngôi nhà xinh đẹp như cổ tích giữa thiên đường hồng cổ mới thực sự khiến ai cũng phải bật cười.
Đồ đạc chất đầy thùng xe y như một dịch vụ chuyển nhà mini.
Phàn Thiên Tề thì dắt tay Hổ Phách ra sân, đứng cạnh Phàn Đào. Cả ba trông chẳng khác nào ba quả hồng tròn vo được bọc trong giấy báo chống sốc, một lớn, một vừa, một nhỏ, đầy sức sống và vô cùng ngộ nghĩnh.
"Khụ!" Phàn Đông Bắc và Ỷ Mao vừa xách thêm bánh ít ngọt, sữa hạnh nhân ấm pha quế và chút mật ong cho ba đứa mang đi uống, nhìn thấy cảnh này thì không hẹn mà cùng cười đến nhăn nheo đuôi mắt.
"Chúng con xuất phát đây ạ!" Tiếng hô hào hứng của Phàn Thiên Tề cùng giọng non choẹt của Hổ Phách vang lên, tan trong nắng ấm đầu ngày như những nốt nhạc rộn ràng, mở đầu cho một bản tình ca chưa bao giờ cũ.
Ỷ Mao và Phàn Đông Bắc ngóng theo xe của mấy đứa nhỏ tới tận ngã rẽ mới quay vào nhà.
"Ông à, chúng ta thực sự sắp có con dâu hả?"
Phàn Đông Bắc nghe bà lão nhà ông hỏi thì ho khan, ánh mắt vừa lo lắng vừa ái ngại:
"Còn chưa biết, nhà người ta có đồng ý gả con gái cho đứa trẻ vừa béo, vừa xách theo cả tệp đính kèm của nhà chúng ta không cơ chứ!"
"Tệp đính kèm?" Ỷ Mao tò mò hỏi lại thì thấy ông lão nhà bà cười đến mặt mày nhăn nheo, giọng thì vừa thương, vừa hài hước đáp:
"Ừ thì là Hổ Phách đấy. Con bé là tệp đính kèm của Tề còn gì!"
"Khụ!" Câu nói khiến cả hai vừa bật cười vừa cảm thấy ấm áp, lại mơ hồ lo lắng.
Tề nhà họ rất ưu tú, Hổ Phách cũng vô cùng đáng yêu và hiểu chuyện, nhưng chuyện tình cảm giữa hai cô gái vốn đã không dễ dàng, con gái nhà họ còn hơn hai mươi năm rồi không gặp người ta, giờ lại ôm theo cả "con gái" đi xin cưới? Nghe thôi đã thấy khó nhằn và rối rắm rồi.
Thế nhưng, nhân vật chính của câu chuyện hoang đường này lại cực kỳ tự tin, đặc biệt là với sự có mặt của tệp đính kèm mà hai vị phụ huynh vừa nhắc tới.
"Hổ Phách, con nhớ tối qua mami dặn gì không nào?" Phàn Thiên Tề nhẹ hỏi phiên bản nhỏ đang ngồi tròn vo trong lòng cô.
Hổ Phách đang gặm bánh ít ngọt nhân hồng dẻo do bà nội làm, nghe thấy mami hỏi liền nghiêm túc nghĩ ngợi hai giây, rồi trả lời chắc nịch:
"Con nhớ ạ!"
"Vậy Hổ Phách nói cho mami nghe xem nào." Phàn Thiên Tề mở album ảnh trên điện thoại, đưa tới trước mặt Hổ Phách và lần lượt lật từng tấm một.
Nhóc con ba tuổi "dạ" một tiếng rồi tự tin chu môi, nâng ngón tay trắng nõn, ngắn ngủn chỉ vào từng tấm ảnh:
"Đây là ông ngoại, là, là Mạc Đổng Đình ạ."
"Đây là bà ngoại, là Hạ Chi Hạ ạ."
"Đây là bác cả, Mạc Vũ ạ." Ngũ quan xinh xắn của Hổ Phách nhíu lại, trông vừa đáng thương, lại vừa đáng yêu:
"Bác cả vẫn còn ngủ thật lâu, thật lâu ạ."
"Đây thì là bác hai và bác ba ạ." Đến ảnh này thì nhóc con đứng hình như cái nấm bị đông lạnh, rồi ngại ngùng nhìn Phàn Thiên Tề và lí nhí:
"Mami, con không biết đâu là bác Sơn, đâu là bác Tường ạ?"
"Ừm, đây là hai bác sinh đôi, tức là đều được bà ngoại của con sinh ra cùng một ngày, một giờ. Bác Sơn có nước da trắng hơn, bác Tường thì có nốt ruồi ở má trái. Cái này, con từ từ nhớ là được nha." Phàn Thiên Tề kiên nhẫn chỉ cho con gái nhỏ, sau cùng mới lật tới tấm ảnh chủ đạo và cố tình tạo sự chú ý:
"Thế còn đây là ai nào?"
Vừa nhìn tấm ảnh, Hổ Phách đã y như một cánh hoa nhỏ rung rinh trong nắng mai, vừa thơ ngây vừa tràn đầy năng lượng, ánh mắt rực sáng, trong veo như đang nhìn thấy cả một thế giới mới, thế giới có mẹ Thanh Hà, người mà nhóc con chưa từng được gặp, chưa từng thực sự được ôm, nhưng luôn cảm thấy được mẹ yêu thương qua lời kể của mami.
Hai má bánh bao của nhóc con phấn hồng như đào non, cái đầu nhỏ đội mũ lông cừu lúc thì cúi, lúc thì nghênh ngang ngẩng cao, rồi ngại ngùng thủ thỉ:
"Mami, đây là mẹ Hà ạ, mẹ đẹp quá ạ!"
Phàn Đào đang lái xe cũng phải liếc cháu gái qua gương và âm thầm cảm thán:
"Đứa trẻ này không phải con ruột của em họ nhà mình, nhưng thật lạ, càng lớn nó càng giống Tề, ngay cả trí thông minh vượt trội và cái miệng láu cá cũng như được sao chép sang." Anh bật cười lắc đầu thích thú:
"Chắc hẳn là do Tề và hai bác dạy dỗ quá tốt. Hoặc có thể, đây chính là một trong những nhân duyên diệu kỳ xoay quanh hoa đà thời hiện đại của nhà mình."
Còn đối với "người mẹ xinh đẹp bất đắc dĩ" nào đó thì việc tự dưng có một cô vợ tài cao chức trọng, kèm theo một cô con gái nhỏ, có phải là nhân duyên diệu kỳ hay không thì chưa biết.
Nhưng có một điều chắc chắn là Mạc Thanh Hà đang rối tung như kiến bò trên chảo nóng, hoàn toàn chưa biết phải đối mặt với tình huống khó biện minh này như thế nào.
"Thanh Hà, lại có thêm tin xấu rồi!" Phí Hinh Tuệ lần nữa bất lực thốt lên.