Ỷ Mao thấy Hổ Phách phấn khích lăn như quả bóng về phòng thì vội túm Phàn Thiên Tề lại hỏi:
"Này, con vừa nói đùa hay thật đấy? Hơn hai mươi năm không gặp, cũng không liên lạc với người ta, con dám hiên ngang xông tới đó cướp người à?"
"Mẹ con nói đúng đấy!" Phàn Đông Bắc vuốt chùm râu trắng như cước của ông và trầm khàn nhắc nhở:
"Cho dù con vẫn nhớ và yêu thích Thanh Hà, nhưng hồi đó con bé mới có một tháng tuổi thôi đấy. Người ta sẽ nhớ ra con sao?"
Ông ngừng một chút, khẽ gật gù rồi nửa thật nửa nói tiếp:
"Mà có khi con bé có người yêu rồi cũng nên."
Phàn Thiên Tề chống tay lên hông, giọng chắc nịch đáp:
"Bố mẹ quên tên con là gì rồi ạ? Con là Thiên Tề, là Tề thiên đại thánh cơ mà. Có chuyện gì mà con không biết chứ ạ? Đặc biệt, đó còn là chuyện của vợ con."
"Cạch!"
"Keng!"
Con gái vừa dứt lời thì chén đĩa đựng trà trong tay hai vị phụ huynh liền không hẹn mà cùng leng keng náo loạn, nước trà sóng sánh tràn cả ra bàn gỗ.
"Thôi được rồi!" Phàn Đông Bắc thở dài, giọng vừa cam chịu vừa buồn cười:
"Hai người già chúng ta nói thế nào cũng không lại con. Nhưng nếu đã quyết, thì phải làm cho chỉn chu, cho ra dáng con nhà đàng hoàng, biết chưa?"
"Bố con nói phải đấy. Kết hôn là chuyện lớn, việc kết hôn giữa hai cô gái lại càng không phải chuyện nhỏ. Nhất là khi con còn có Hổ Phách, chuyện gì cũng phải cư xử cho khéo." Ỷ Mao nghiêm túc dặn dò, sau đó, trước khi kéo ông lão nhà bà vào nghỉ ngơi còn xuề xoà nhắc nhở thêm:
"Hổ Phách không chịu được lạnh, con nhớ mặc ấm cho con bé. À, mang theo nhiều bánh ít ngọt mà mẹ mới làm để nó ăn dọc đường. Con bé bụng nhỏ nhưng ăn khỏe, mỗi ngày phải đủ ba bữa cơm, ba bữa phụ mới chịu no."
"Khụ! Con nhớ rồi, mẹ. Bố mẹ ngủ ngon ạ." Phàn Thiên Tề nghe mẹ cô miêu tả sức ăn của Hổ Phách thì bật cười.
Sau khi đóng kỹ cổng và cửa nhà, cô mới hăng hái về phòng để chuẩn bị hành lý cho chuyến đi quan trọng vào ngày mai.
Tối hôm đó, Phàn Thiên Tề bận rộn nghiên cứu loạt tài liệu mới nhất về nhà vợ tương lai mà trợ lý vừa gửi đến.
"Tình hình tài chính của bố mẹ vợ và hai anh sinh đôi của vợ đang ở mức báo động đỏ."
"Anh cả của vợ thì hôn mê một tháng chưa tỉnh?"
Cô càng xem càng nhíu mày. Cho tới khi đọc đến tin tức nóng hổi cả ngày qua của Mạc Thanh Hà thì trực tiếp phát nổ.
"Tên phú nhị đại ăn chơi trác táng này lại muốn vấy bẩn Thanh Hà nhà cô?” Phàn Thiên Tề nhìn bức ảnh trên điện thoại, mắt căng như muốn khoét thẳng vào màn hình rồi nghiến răng:
"Hoá ra là Vương Phú Quý, con trai thứ của Vương Phát?"
Cô nhếch môi cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao nhỏ:
"Vậy thì chuẩn bị tiếp chiêu của chị đi."
Trong đêm tối tĩnh lặng đầu đông, một tín hiệu điện tử được truyền đi xuyên qua hàng trăm cây số.
Nó biến thành một quả bom hẹn giờ và sẵn sàng nổ tung cả giới giải trí vào sáng sớm ngày mai. Không báo trước, không khoan nhượng, khiến bất cứ ai dính vào cũng phải choáng váng, ngay cả vợ tương lai của cô cũng vô tình rơi vào tình thế khó đỡ.
Rạng sáng hôm sau, khi hừng đông còn chưa kịp xua tan lớp sương dày thì cả mạng xã hội đã náo loạn.
Tin tức bùng nổ khắp nơi, từ dòng trending đến thông báo cập nhật khiến mọi người lạc trong ma trận thông tin, không biết đâu là thật, đâu là giả.
Những hashtag nóng, những video ngắn lan truyền chóng mặt, những bình luận trái chiều, tất cả chồng chất như một cơn lốc dữ liệu khổng lồ.
"Thanh Hà, em xem tin tức sáng nay chưa?”
Cơn ngái ngủ của Mạc Thanh Hà lập tức bị giọng nói hớn hở của Phí Hinh Tuệ thổi bay.
Cô nghi ngờ nhìn điện thoại, mới 4h30 sáng mà, tin tức gì chứ?
"Em chưa xem ạ."
Phí Hinh Tuệ sốt ruột đến mức ngồi không yên, chân tay quơ quào, giọng nói lộn xộn:
"Em mau vào trang cá nhân đi! Người em ghét, à không, nhân vật bí ẩn khiến em phiền muộn suốt ba năm qua vừa xuất hiện rồi! Không chỉ vậy, người ta còn giúp em đá bay hết tin xấu của ngày hôm qua nữa đấy."
"Nhân vật bí ẩn nào ạ?"
"Còn có thể là ai nữa chứ?" Phí Hinh Tuệ phấn khích đến mức sắp chạy bộ sang căn hộ của Mạc Thanh Hà.
"Là người mà lần nào em vào đoàn phim cũng gửi cả xe tải cà phê và bánh ngọt tới, người mà dân mạng đồn đoán là đại gia của em, người chuyên để lại ký danh Tề thiên đại thánh đấy! Em đoán xem, hóa ra người đó là ai?"
"?" Mạc Thanh Hà ngây ngốc mất hai giây rồi sực nhớ ra nhân vật đáng ghét này, lần sau lại quá đáng hơn lần trước, đều khiến cô mang tiếng được đại gia bao nuôi.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì người này cũng vô tình bảo vệ cô không ít lần, chính là nhờ ký danh không hề khiêm tốn chút nào là Tề thiên đại thánh kia, nó khiến cho nhiều người vừa đoán mò, vừa e ngại, sợ đây là nhân vật quyền lực nên không dám hiên ngang chèn ép cô.
"Rút cục người này là ai?" Mạc Thanh Hà ngập ngừng hỏi:
"Chị Hinh Tuệ, chị biết người đó là ai sao ạ?"
Phí Hinh Tuệ lập tức nâng giọng:
"Chị biết, à mà không! Chính xác là Chị mới biết cách đây ba phút thôi. Người đó chính là người được mệnh danh là hoa đà thời hiện đại, tên thật là Phàn Thiên Tề."
"Phàn Thiên Tề?" Mạc Thanh Hà lắp bắp nghĩ:
"Thiên Tề đọc lộn lại là tề thiên, chính là tề thiên đại thánh, danh xưng trêu đùa mà ba anh trai cô thường nhắc về người kia. Người mà từ khi cô mới một tháng tuổi đã oang oang đòi lấy cô làm vợ? Lúc đó chị ta mới có ba tuổi, lại còn béo tròn như quả hồng chín mọng nữa chứ."
Cô bực mình lẩm bẩm, vừa tức vừa không biết nên cười hay khóc:
"Hoa đà thời hiện đại cái gì chứ? Là đồ biếи ŧɦái thì đúng hơn."
Nhưng sau khi cuộc gọi kết thúc, Mạc Thanh Hà vẫn vội lên mạng xem thì còn sốc tới mức suýt hôn mê, vì vô số tiêu đề nóng bỏng tay.
"Mạc Thanh Hà không hề có quan hệ tình tiền với Vương Phú Quý."
"Vương Phú Quý đã bị đưa về đồn cảnh sát thành phố để điều tra, vì nghi vấn liên quan đến những giao dịch bất minh và hành vi sai phạm trong giới giải trí."
Vân vân mây mây, nhưng đáng chú ý nhất là dòng thông tin:
"Đại gia tin đồn của Mạc Thanh Hà chính là hoa đà thời hiện đại, Phàn Thiên Tề. Hai người có hôn ước từ nhỏ và đã có một con gái ba tuổi."
"Cái gì cơ?!" Mạc Thanh Hà trợn tròn mắt, tim đập thình thịch. Cô gần như ngã lăn khỏi giường, miệng há hốc vì không thể tin nổi những gì vừa đọc.
"Cái gì mà hôn ước từ nhỏ? Lại còn có con gái ba tuổi?!” Cô âm thầm gào thét:
"Ngay cả nụ hôn đầu cô còn chưa có, thì lấy đâu ra con gái ba tuổi cơ chứ?"