Cách đó hơn một nghìn cây số, bầu trời Thượng Hải phủ lớp sương mờ nhạt như bạc lạnh.
Nhưng hơi lạnh cắt da từ gió sông Hoàng Phố thổi vào chẳng hề ảnh hưởng gì đến tinh thần mua sắm cả thế giới của Phàn Thiên Tề, quả hồng nhỏ năm xưa, nay đã hóa thành hoa đà tái thế giữa rừng hàng hiệu và ánh đèn pha lê.
Nửa ngày sau đó, nhân vật danh tiếng nhất nhì trong giới y học và chăm sóc sức khỏe toàn diện khắp châu Á đã khép lại chuyến công tác thường niên, kiêm hành trình càn quét xa xỉ phẩm ở kinh đô ánh sáng và trở về Tây Đường xinh đẹp.
"Mami!" Phàn Thiên Tề vừa mở cổng bước vào, thì một phiên bản quả hồng nhỏ khác của cô đã lăn ra như một quả bóng đầy mùi nịnh nọt.
Nhóc con ôm lấy chân Phàn Thiên Tề, cất giọng ngọt lịm đến mức ong cũng phải ghen:
"Mami, con nhớ mami lắm ạ!"
"Thật không? Nhớ Mami, hay là nhớ quà của Mami?" Phàn Thiên Tề cưng chiều cúi xuống, ôm nhóc con lùn như cái nấm vào ngực, rồi bế lên trêu đùa.
Nhóc con lập tức dang hai tay ôm cổ Phàn Thiên Tề, sau đó lại chu môi thơm thơm hai cái lên má cô, rồi mới nghiêm túc đáp:
"Con nhớ mami thật mà. Nhớ quà thì ít hơn một chút ạ."
"Một chút là bao nhiêu?"
"Là như này ạ!" Nhóc con giơ hai tay ra vẽ một vòng tròn to trước ngực khiến Phàn Thiên Tề bật cười mắng yêu:
"Con đó, không biết giống ai mà dẻo miệng thế nhỉ?"
"Giống con chứ còn giống ai." Mẹ Phàn Thiên Tề từ trong sân ngó ra, nụ cười tươi rói dưới vành nón, giọng dí dỏm pha chút tự hào.
Ông lão nhà bà, Phàn Đông Bắc cũng gật gù theo, tay vẫn đều đặn thu gom thảo dược phơi khắp vườn.
Xuyên qua tán hồng cổ lấp lánh sương, hoàng hôn đổ xuống màu mật ong, nhuộm ấm ý cười của cả nhà. Gió nhè nhẹ lay, hương thảo mộc phảng phất mùi nắng cuối ngày, mùi cỏ khô, mùi an yên của buổi chiều quê nhà Tây Đường.
Phàn Đông Bắc vừa vuốt râu vừa cười với bà lão nhà ông:
"Tường càng lớn càng giống Tề của chúng ta nhỉ?"
Ỷ Mao khẽ gật đầu, nụ cười đằm thắm và ánh mắt chan chứa niềm thương, đáp:
"Đúng vậy, đứa nhỏ này y như bản sao của Tề. Không những ngoại hình, tính cách, năng khiếu, mà ngay cả cái nết ăn nhiều và không ăn thịt cũng không lệch đi đâu được."
"Duyên phận, quả là duyên phận!" Hai người bỗng cùng lên tiếng rồi nhìn nhau cười khà khà, tiếng cười khô mà giòn, giống như tiếng gió khẽ lùa qua đám lá khô, nhẹ thôi, nhưng mang theo tâm tư cả một đời.
Đứa nhỏ này vốn không phải con ruột của Phàn Thiên Tề.
Năm đó, ở vùng giáp biên phía bắc, lũ quét tràn qua cuốn sạch cả một làng nghèo.
Trong đống bùn loang lổ, Thiên Tề tìm thấy một đứa bé sáu tháng tuổi lạnh ngắt, tím tái, hơi thở mong manh như sợi tơ.
Cô bế nó lên, tim đập loạn trong tiếng mưa rơi và chỉ kịp thì thầm:
"Đừng ngủ, Mami tới rồi!"
Ba ngày ba đêm sau, đứa nhỏ mở mắt, bàn tay bé xíu nắm chặt ngón tay cô. Từ đó về sau, đứa trẻ không còn người thân, không còn nhà, đã trở thành Phàn Cát Tường, tiểu công chúa của xứ sở hồng cổ Tây Đường, là con gái bảo bối, bản sao chính hiệu của hoa đà thời hiện đại.
Hơn nữa, vì Cát Tường là điều kỳ diệu được sinh ra từ mất mát, nên Phàn Thiên Tề còn đặt cho nhóc con tên gọi thân mật là Hổ Phách.
Tối đó, sau khi cả nhà ăn cơm xong, Phàn Thiên Tề mới bắt đầu trở lại với mục tiêu lớn nhất trong đời của cô.
"Hổ Phách, nhiệm vụ Mami giao cho con, con thực hiện đến đâu rồi?"
Phàn Cát Tường đang ngồi tròn vo trong lòng bà nội liền ngây ngốc hai giây, sau đó mới khí thế bò đến chỗ mami để báo cáo:
"Con nhớ hết rồi ạ!" Nhóc con chu môi nói, gương mặt tròn vo, trắng phấn y hệt Phàn Thiên Tề, kiêu ngạo cực kỳ đáng đánh đòn:
"Mami có thể kiểm tra ạ!"
Phàn Thiên Tề nhướng mày nén cười, rồi ra vẻ nghiêm túc:
"Được, vậy để xem Hổ Phách của mami giỏi đến đâu nào."
Cô giả vờ ngẫm nghĩ rồi hỏi:
"Câu đầu tiên, mẹ của con tên là gì?"
"Mẹ con tên là Mạc Thanh Hà ạ."
"Khụ!"
"Mạc Thanh Hà?"
Hai vị phụ huynh của Phàn Thiên Tề đang ngồi hóng chuyện thì nghẹn họng. Ông bà liếc nhau, khẽ máy môi.
"Tề vẫn nhớ chuyện năm xưa?"
Ỷ Mao gật gù, giọng vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ:
"Không phải con bé định ôm Hổ Phách đi hỏi cưới con gái nhà người ta đấy chứ?"
Phàn Đông Bắc chợt trầm tư:
"Nhưng lâu rồi không có tin tức của vợ chồng chú Đổng Đình, họ không còn ở tỉnh bên cạnh nữa, số điện thoại cũng thay đổi rồi."
"Bố mẹ đừng lo, người của con vẫn cập nhật tin tức của bố mẹ vợ con thường xuyên, tất cả đều ổn ạ. Bố mẹ cứ chuẩn bị đón con dâu đi là vừa."
"Khụ!" Phàn Đông Bắc sặc nước trà lần hai.
Bà lão nhà ông cũng y chang, bà vừa ho khan, vừa lắp bắp hỏi con gái rượu:
"Con vừa nói gì cơ? Con thực sự muốn cưới Thanh Hà? Lại còn cái gì mà người của con báo cáo? Con cho người theo dõi nhà người ta đấy à?"
Phàn Thiên Tề cười nhẹ, giọng bình thản như thể đang nói về chuyện thời tiết:
"Không phải theo dõi ạ, chỉ là quan tâm đúng mực thôi mà mẹ!"
"Đúng đấy, bà nội!" Hổ Phách lập tức giơ tay hưởng ứng, mặt mày sáng như trăng rằm và cất giọng non choẹt nói:
"Là mami quan tâm mẹ, với ông bà ngoại ạ!"
"???"
Ông bà đồng loạt quay sang hỏi nhóc con:
"Ông bà ngoại?"
"Dạ!" Hổ Phách nghiêm túc gật đầu, rồi đứng lên đi đến chỗ hai ông bà và thuyết trình như cụ non:
"Mami bảo, ông là ông nội, bà là bà nội. Mẹ của mẹ Hà thì là bà ngoại, bố của mẹ Hà là ông ngoại của con ạ."
Cả nhà im phăng phắc ba giây. Rồi:
"Phụt!"
Bà Ỷ Mao bật cười nghiêng ngả, ông lão nhà bà thì vừa ho vừa lắc đầu trêu đùa:
"Lý luận vững vàng quá nhỉ? Nhưng còn phải chờ xem, con và Mami của con có đón được mẹ Hà của con về không đã nhé."
Hổ Phách nghe vậy liền vui vẻ chạy trở lại, ôm chân Phàn Thiên Tề nỉ non:
"Mami, ngày mai, chúng ta đi nhà mẹ và ông bà ngoại đúng không ạ?"
"Ừm, con mau vào chọn quần áo đi, phải mặc thật đẹp nhé."
Hai ông bà già lại nhất thời đồng thanh:
"Hả?"