Chương 36

Khoảnh khắc cửa lớn bật mở, Mạc Sơn và Mạc Tường như bị đóng đinh tại chỗ.

Vì nội thất trong nhà Phàn Thiên Tề xa xỉ một cách quá đáng.

Không phải kiểu dát vàng phô trương, cũng không phải xa hoa ồn ào để khoe tiền, mà là kiểu xa xỉ của kẻ biết chơi.

Sàn gỗ nguyên tấm, màu trầm, vân gỗ đều và sâu, đi chân trần lên cũng biết là hàng không phải để bán đại trà.

Ghế sofa nhìn qua thì đơn giản, nhưng chỉ cần ngồi xuống là hiểu vì sao nó đắt, ôm người, nâng lưng, không thừa một centimet.

Trên tường không treo tranh đắt tiền theo mốt, mà là vài bức ký họa cổ, nét bút sạch, bố cục tinh, giống như chủ nhân của chúng không mua để lấp chỗ trống, mà treo vì hiểu.

Ngay cả ánh sáng cũng rất biết điều. Không quá sáng để lộ liễu, không quá tối để làm màu, mỗi góc đều được tính toán như thể ánh đèn cũng có giáo dưỡng.

Mạc Sơn nhỏ giọng:

"Lầu một đã toàn mùi tiền thế này, thì lầu hai thế nào?"

Điều này phải hỏi Mạc Thanh Hà.

Vì sau khi hai anh của cô ra về với một thùng trà thảo dược, hàng quý không bán, do bố mẹ Phàn Thiên Tề tự làm, thì những thứ xa xỉ của xa xỉ mới từ từ lộ ra.

Nhưng chỉ là một phần nhỏ trong gia tài đồ sộ của Hoa Đà thời hiện đại.

"Hổ Phách, con dẫn mẹ đi tham quan nhà chúng ta nhé."

"Dạ!" Hổ Phách nghe mami nói xong liền háo hức nắm tay Mạc Thanh Hà dẫn lên lầu.

"Mẹ ơi, đây là phòng ngủ của con ạ."

"Đây là phòng học của con này."

"Đây là phòng làm việc của mami ạ."

"Kia là phòng để quần áo và phụ kiện, phòng tập thể dục ạ."

Vân vân và mây mây.

Cuối cùng, nhóc con tủm tỉm mở cửa căn phòng đối diện với phòng mình:

"Còn đây là phòng ngủ của mẹ và mami ạ."

Mạc Thanh Hà choáng váng.

Không chỉ bởi sự giàu có quá độ của Phàn lớn. Mà còn bởi nếp sống của Phàn nhỏ.

Quá khác biệt so với một đứa bé ba tuổi, nhất là đứa bé sống trong gia cảnh sung túc vượt trội.

Sự xấu hổ vì mấy chữ "phòng ngủ của mẹ và mami" tạm thời bị Mạc Thanh Hà dẹp sang một bên, cô tò mò hỏi Hổ Phách:

"Con đang học mẫu giáo ba tuổi ở Tây Đường à?"

"Dạ!"

"Vậy nặn đất sét và làm quần áo cho búp bê là con học ở đâu?"

Hổ Phách thấy mẹ nói đến chủ đề mình yêu thích, thì vui vẻ ôm cổ mẹ và khoe khoang:

"Là mami dạy con ạ!"

Sau đó, bé con còn thì thầm, gương mặt non choẹt vô cùng nghiêm túc:

"Mami còn dạy con đánh võ nữa ạ. Nhưng mami rất bận, nên hàng ngày, con thường học võ cùng ông cậu ạ."

"Vậy con thích chơi trò gì?"

"Con thích chơi với mấy em gà ở nhà ông bà nội ạ. Con cũng thích móc áo len cho em mèo và em chó, thích phơi thảo dược và thu hoạch hồng cùng ông bà nữa ạ."

Đây là thú vui của trẻ con giới tri thức siêu giàu đấy hả? Hay là do nhóc con được gia đình Phàn Thiên Tề dạy dỗ quá tốt?

Mạc Thanh Hà bỗng cảm thấy nếp sống của mình thua xa một đứa trẻ miệng còn hôi sữa.

"Thật đau lòng!" Cô lén thở dài rồi nắm tay Hổ Phách xuống lầu, thì va ngay phải hiện thực khốc liệt hơn trăm lần.

Giờ chăm sóc bệnh nhân VIP đã đến.

"Chị sẵn sàng rồi!" Phàn Thiên Tề nằm sẵn trên ghế sofa, áo len cũng tự vén lên cao, lộ ra vùng eo và hông trắng phấn, rất quyến rũ, mặc dù nó đầy mỡ và đường cong thì không thể nhìn thấy bằng mắt thường.