Vợ của Hoa Đà thời hiện đại ư?
Mạc Thanh Hà không rõ tên phóng viên nào, hay tài khoản truyền thông nào tung ra tin tức cô là vợ của Phàn Thiên Tề, lại còn là mẹ của Hổ Phách.
Nhưng ôm theo tệp đính kèm ngay trên tay, nhóc con còn giống cả hai đến mức khó giải thích, thì dù có dùng mười cái miệng để biện hộ cũng chẳng ai tin, nên Mạc Thanh Hà đành nhận vai diễn có thù lao không thể tính bằng tiền này.
"Hổ Phách ở đây với hai bác, để mẹ vào xoa lưng cho mami nhé!"
Hổ Phách vô cùng hiểu chuyện. Nhóc con thấy Mạc Thanh Hà dặn dò liền ngoan ngoãn ôm cổ Mạc Sơn rồi đứng ngoài cửa chờ.
Mạc Tường không có việc gì làm liền đi mua ba bịch bắp rang bơ to bự về. Ba bác cháu kẻ đứng, người ngồi, ăn nhồm nhoàm khiến ai nấy đi qua đều lén nhìn lại và tủm tỉm cười.
Vì Hổ Phách quá đáng yêu. Còn Mạc Sơn và Mạc Tường thì to cao lừng lững, lại còn giống nhau, khá điển trai, chỉ là một người da sáng, một người ngăm ngăm. Cộng lại tạo thành một tổ hợp cực kỳ bắt mắt.
Trong phòng bác sĩ phụ trách thì Mạc Thanh Hà không được nhàn nhã như vậy.
Phàn Thiên Tề càng không. Vì cô vừa đau, vừa phải nén cười.
Vị bác sĩ già gật gù:
"Chỗ này cháu ấn hai cái, chỗ này miết chếch lên sáu mươi độ để thuốc mỡ ngấm vào." Bà vừa làm mẫu vừa giải thích cặn kẽ cho Mạc Thanh Hà quay lại bằng điện thoại.
"Mỗi ngày bôi thuốc và xoa bóp ba lần, vận động nhẹ nhàng. Khoảng năm đến bảy ngày là khỏi."
Bà thao tác một lần nữa rồi nhường chỗ cho Mạc Thanh Hà:
"Được rồi, giờ cháu làm thử đi."
"Vâng."
Ai ngờ, Mạc Thanh Hà chưa kịp luyện tập quá một phần ba giáo trình xoa bóp, cả người Phàn Thiên Tề đã rung lên nhè nhẹ, rồi nhẹ đến mạnh, rồi vừa phì cười vừa xuýt xoa như công nông lên dốc.
Bác sĩ già: "?"
Mạc Thanh Hà thì giận. Cô bực mình đánh nhẹ một cái lên phần eo không bị thương của Phàn Thiên Tề, khiến cái mochi cỡ bự lập tức nghiêm chỉnh.
"Chị xin lỗi!" Phàn Thiên Tề méo mó nói trong cơn nhịn cười:
"Em tiếp tục đi."
"Thôi được rồi!" Vị bác sĩ già không nhìn nổi cảnh đôi chim sẽ trêu đùa nhau, bà hắng giọng một tiếng rồi dặn dò:
"Các thao tác cần thiết cháu đã ghi lại, trong này là một vài lưu ý nhỏ. Cháu cứ chăm sóc giáo sư Tề theo chỉ dẫn của bác là được." Bà đưa sổ khám bệnh cho Mạc Thanh Hà, rồi đẩy gọng kính, nheo mắt nhìn Phàn Thiên Tề, cười hiền hậu:
"Số điện thoại của bác có trong sổ rồi đấy. Nếu giáo sư Tề cần thì cứ gọi nhé."
Trước khi Mạc Thanh Hà dìu được bệnh nhân VIP ra đến cửa, vị bác sĩ già còn tỉnh bơ dặn một câu:
"Nhớ hạn chế vận động."
Câu nói của bà vừa rơi vào tai hai người trẻ liền cong vênh hết cỡ, không thể trong sáng nổi.
Nhất là sau sự cố có men rượu ngọt tối qua.
"Thế nào rồi? Nội tạng có ảnh hưởng gì không?" Mạc Tường thấy em gái dìu người ta ra liền nhanh miệng hỏi.
Mạc Sơn cũng nhanh tay bế Hổ Phách đến.
"Mami!" Hổ Phách nức nở.
Nhóc con muốn đưa tay ôm cổ Phàn Thiên Tề, nhưng thấy mami còn phải dựa vào mẹ nên bạn nhỏ rất hiểu chuyện, để im cho Mạc Sơn bế và non nớt hỏi:
"Mami còn đau không ạ?"
"Mami không đau." Phàn Thiên Tề mỉm cười trả lời con gái nhỏ. Sau đó mới quay sang hai anh của vợ tương lai, giọng cực kỳ chân thành và dí dỏm:
"Cảm ơn các anh đã giúp em trông Hổ Phách. Em không sao, nội tạng còn chạy tốt lắm ạ."
"Khụ!" Mạc Tường sặc bắp răng bơ. Mạc Sơn thì phì cười.
Nhưng chỉ một giây sau, hai người liền nghi ngờ, không biết cú ngã này có nằm trong kế hoạch của em rể tương lai nhà họ không nữa.
Vì Phàn Thiên Tề lễ phép nói:
"Nhưng em phải nghỉ ngơi và xoa bóp vài ngày mới hồi phục hoàn toàn, hơn nữa, cần phải có người chăm sóc."
"Bố mẹ em nhiều tuổi, lại ở xa, Hổ Phách thì còn nhỏ, em xin phép đón Thanh Hà đến nhà của em ở vài ngày, có được không ạ?"
Mạc Sơn và Mạc Tường: "?"