Chương 33

Với tinh thần đi lấy lòng bố mẹ vợ, nên Phàn Thiên Tề đã dậy sớm hơn cả người bán xôi xéo dạo, rời chung cư của Mạc Thanh Hà từ lúc hừng đông còn chưa tỏ.

Từng hoạt động vô cùng văn minh. Không hề gây tiếng động.

Ngoại trừ một bàn đồ ăn sáng tinh tươm chuẩn bị sẵn cho Mạc Thanh Hà và Hổ Phách.

Tất cả chỉn chu trên bàn ăn trong phòng bếp. Rau củ xào, trứng, sữa và cháo ngũ cốc đều trật tự, nhưng thông điệp mà chúng phát ra lại cực kỳ ồn ào.

Rằng có người đã tốn rất nhiều tâm tư cho bữa ăn chất lượng này.

Phàn Thiên Tề lao vào vòng quay ngày mới của đô thị.

Nhưng không phải đến bệnh viện, cũng chẳng phải đến viện nghiên cứu hay học viện, mà là đến nhà bố mẹ vợ tương lai, một ngôi nhà hai tầng đời cũ đang được tu sửa lại ở ngoại thành.

Chuyện vốn dĩ nằm trong kế hoạch.

Chỉ là, đời sống luôn thích chen ngang bằng những chi tiết rất khó đỡ.

Phàn Thiên Tề vấp chân vào đống vật liệu ngay trước sân nhà mẹ Mạc Thanh Hà, người bay một đằng, quà rơi một nẻo, bất ngờ tới mức một thân toàn võ công thâm hậu của cô cũng không kịp cứu mình một phen.

"Ai da!" Thiên Tề đau một phần, xấu hổ thì tới chín phần.

Ai đời lần đầu tiên đến nhà bố mẹ vợ tương lai, chưa kịp chào hỏi cho đàng hoàng đã vồ ếch ngay trước mặt hẳn một đoàn người.

Mạc Sơn và Mạc Tường rối rít chạy ra đỡ em rể tương lai kiêm ân nhân nhà họ.

Các anh chị trong đội làm xây thì bối rối, vội nhặt đồ giúp Phàn Thiên Tề và nhanh tay thu gom vật liệu.

"Ôi trời ơi, cháu có làm sao không đấy?" Mẹ của Mạc Thanh Hà, Hạ Chi Hạ nghe tiếng động vội chạy ra.

Mạc Đổng Đình cũng nóng lòng theo sau. Ông vội hô hai con trai:

"Mạc Sơn, Mạc Tường, các con mau đỡ Tề sang nhà cậu đi, ở đây bụi quá."

"Không cần đâu ạ. Cháu không sao." Phàn Thiên Tề cố tỏ ra ổn, nhưng có vẻ, cái eo của cô không ổn chút nào.

"Không sao cái gì mà không sao?" Hạ Chi Hạ nhìn biểu hiện của Phàn Thiên Tề rồi vội ra quyết định:

"Mau mau, đưa Tề vào nội thành đi, đến viện trung ương chụp chiếu mới chắc chắn được."

Kết quả là, Mạc Thanh Hà và Hổ Phách vừa ăn được một chén cháo, dạ dày còn chưa kịp co bóp đã phải vội vã chạy đến bệnh viện đa khoa thành phố.

Đúng lúc bác sĩ phụ trách đang đọc kết quả kiểm tra của Phàn Thiên Tề.

Hổ Phách thấy mami bị đau thì mặt mày non nớt nhăn thành một đoàn, rưng rưng đến đáng thương nhưng rất ngoan ngoãn, gục đầu vào hõm cổ Mạc Thanh Hà, chỉ dám nức nở nho nhỏ.

Mạc Thanh Hà thì bỗng chốc biến thành mẹ hiền vợ đảm, vừa tất bật dỗ con gái nhỏ, vừa đen mặt nghe bác sĩ dặn dò.

Nhất là câu cuối:

"Hạn chế vận động trong năm ngày đầu, xoa eo và hông đúng cách, đặc biệt là phải có người xoa, tự xoa không đủ lực sẽ gây di chứng lâu dài."

Vị bác sĩ già không lạ gì Phàn Thiên Tề. Bà đẩy gọng kính lên cao rồi nhìn Mạc Thanh Hà:

"Ồ, vợ của giáo sư Tề đấy hả? Mau lại đây, bác hướng dẫn cháu cách xoa bóp cho vợ của cháu."

Mạc Thanh Hà: "?"