"Ờ thì, không phải hôm nay tôi đưa con sang nhà chú Đổng Đình ăn tiệc đầy tháng à." Phàn Đông Bắc vừa nói vừa liếc sang con gái, đứa nhỏ đang ngồi ngoan ngoãn bên bàn ăn, hai chân ngắn đung đưa trong không khí, tay cầm thìa to hơn nửa mặt, xúc từng thìa cơm to bự như đang thi ăn.
Cơm dính trên má, tóc loà xoà một bên, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ nghiêm túc, cứ như mỗi hạt cơm là một phần kế hoạch vĩ đại cho tương lai.
"Tề gặp con gái nhỏ nhà họ, con bé tên là Mạc Thanh Hà, tròn một tháng tuổi."
"Một tháng tuổi?"
"Ừ." Phàn Đông Bắc ho khan:
"Đúng vậy."
Một tràng im lặng nặng nề kéo dài đến mức, có thể nghe rõ tiếng củi cháy lách tách trong bếp, lại như có như không xem lẫn ý cười khó dấu.
Cuối cùng, người mẹ già vẫn là nhân vật thực tế nhất nhà. Bà nhíu mày nhìn ông lão nhà mình:
"Tề còn nhỏ không hiểu chuyện thì thôi, ông còn a dua với nó? Mới ba tuổi đầu, ăn cơm còn rơi ra đầy bàn thì cưới cái gì? Lại còn là cưới vợ? Hai cô gái có thể cưới nhau sao?"
Phàn Đông Bắc biết kiểu gì cũng tới lượt mình bị giáo huấn, nên chỉ có thể ho khan một tiếng, gãi đầu, mặt dày cười nói:
"Ờ thì, chắc mấy hôm nữa, Tề cũng không nhớ chuyện này đâu. Nhưng mà, ngoài kia, người ta vẫn kết hôn đồng giới đấy thôi. Bà không cần vội lo lắng đâu."
Ỷ Mao liếc chồng bà một cái sắc như dao cạo rồi nhướn mày:
"Ơ kìa, ông lại còn biết nói câu đó à? Hóa ra ông cũng cập nhật thời đại phết nhỉ?"
"Ờ thì!"
"Được rồi, mau vào ăn cơm thôi!" Bà ra vẻ mặc kệ nói, rồi trở lại bàn ăn, nơi tiểu tổ tông nhà bà buồn ngủ tới mức sắp ăn không nổi rồi.
"Bảo bối à, thôi không ăn nữa. Mẹ mang con đi thay quần áo rồi ngủ nhé. Mai mẹ lại hầm canh củ quả cho con ăn ba bát cơm nha." Bà ôm quả hồng nhỏ nhà mình lên, rồi nhẹ xoa lưng dỗ dành.
Nhóc con mơ màng "dạ" một tiếng, môi mỏng cong lên một nụ cười bé xíu khiến lòng người tan chảy.
Ỷ Mao khẽ thở dài và tự nhủ trong lòng:
"Cưới vợ thì sao chứ? Có thêm một cô con gái thôi mà."
Nhưng suy nghĩ của nhà thông gia tương lai thì không được nhẹ nhàng như vậy.
Hai lăm năm sau.
Thời thế thay đổi chóng mặt.
Mạc Đổng Đình và vợ ông làm ăn thua lỗ, còn vướng vào kiện tụng kéo dài. Con trai cả, Mạc Vũ là cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp, gặp tai nạn xe hơi đang trong trạng thái thực vật. Hai con trai thứ sinh đôi là Mạc Sơn và Mạc Tường thì lao đao với những khoản nợ chồng chất do kinh doanh thất bại và đầu tư mạo hiểm.
Ngay cả con gái bảo bối của họ, Mạc Thanh Hà, hiện là diễn viên lưu lượng đình đám nhất nhì màn ảnh cũng không thoát khỏi áp lực tài chính.
Ngay lúc này, tại căn hộ của Mạc Thanh Hà ở thủ đô, tình hình có chút rối loạn.
Cửa căn hộ chưa kịp mở hết đã nghe thấy chất giọng đầy tính thời sự của Phí Hinh Tuệ, trợ lý thân cận của Mạc Thanh Hà.
"Thanh Hà, có chuyện không hay rồi!"
"Là chuyện liên quan đến Vương Phú Quý ạ?"
"Em thấy rồi hả?" Phí Hinh Tuệ thấy Mạc Thanh Hà đẩy điện thoại có bức ảnh kia đến liền không vòng vo:
"Tin tức được chia sẻ với tốc độ quá nhanh, nhưng chị đã tìm ra chủ nhân của bài đăng."
"Chính là người của Vương Phú Quý?"
"Sao em biết?"
Mạc Thanh Hà không vội trả lời, chỉ hơi ngửa cổ, uống nốt chút champagne còn sót lại trong ly. Ánh đèn vàng hắt xuống, phản chiếu nơi vành ly thứ ánh sáng mờ mịt như niềm kiêu hãnh còn sót lại của kẻ đang liêu xiêu sau cơn lốc.
"Tên khốn đó vừa gọi điện ngả bài với em." Mạc Thanh Hà nghiêng ngả nói, còn cố tình dùng từ ngữ đầy mùi chợ búa khiến Phí Hinh Tuệ vừa lo lắng vừa phải nén cười.
Vì so với hình tượng tiểu thư danh giá mà công chúng vẫn tôn sùng, thì phong cách này, đúng là không hợp chút nào.
"Chị nói xem, nhan sắc này của em đáng giá bao nhiêu tiền? Tên khốn đó cậy có nhiều tiền thì muốn mua em sao? Em mới không cần bán mình cho anh ta, không cần cúi đầu trước tư bản thối nát để đổi lấy hào quang người nổi tiếng."
"Ừ, được rồi, không đổi thì không đổi." Phí Hinh Tuệ dở khóc dở cười, vội đỡ lấy đứa nhỏ đang say mềm sắp đổ.
Mạc Thanh Hà rất xinh đẹp, nét đẹp không ồn ào, không đại trà, mà là kiểu đẹp được sinh ra trong nhung lụa, lớn lên trong nắng sớm. Nét đẹp mềm mại và xa xỉ như đóa hồng được nuông chiều, vừa kiêu ngạo vừa mong manh. Ngay cả khi say sỉn vẫn toát lên thứ kiêu hãnh bản năng của người từng quen được cả thế giới chiều chuộng, và của kẻ biết rõ mặt trái của thế giới.
Phí Hinh Tuệ dẫn dắt Mạc Thanh Hà suốt ba năm. Không gia nhập công ty quản lý, không đoàn đội hậu thuẫn, không chấp nhận quy tắc ngầm mà có thể đi tới bước này, đối với cả hai đều không dễ dàng.
"Hinh Tuệ, chị thấy em có đẹp không?" Mạc Thanh Hà bỗng bật dậy, giọng nói lạc đi vì men rượu, nhưng ánh mắt lại sáng quắc gần như thách thức.
"Đẹp. Cực kỳ đẹp." Phí Hinh Tuệ lập tức đáp, giọng đầy bất lực xen lẫn cưng chiều.
"Đúng thế. Em đẹp, em còn có tri thức thế này cơ mà. Dù em muốn tìm người làm chỗ dựa thì cũng phải tìm người tử tế chứ, đúng, không ạ?"
"Nhóc con này, say bí tỉ rồi mà còn mạnh miệng và sáng suốt lắm." Phí Hinh Tuệ bật cười, a dua theo:
"Đúng! Vậy em muốn tìm ai để dựa đây? Hay là tìm ai đạt tiêu chuẩn thì gả cho người ta luôn đi, khỏi cần lăn lộn đóng phim nữa."
Mạc Thanh Hà cười khanh khách, rồi không biết là tỉnh hay mơ, không rõ là thật hay đùa mà nói ra những câu khiến Phí Hinh Tuệ cảm động phát khóc:
"Chị nói đúng. Em, em sẽ tìm ai đó vừa giỏi vừa giàu, vừa đẹp, còn phải sẵn sàng chi tiền cho em. Em sẽ giúp bố mẹ trả nợ, sẽ cứu anh cả, sẽ giúp anh hai và anh ba, sẽ không cần suốt ngày mỉm cười kiểu công nghiệp nữa."
Những chữ "sẽ" dần nhỏ rồi vỡ tan vào khoảng không yên ắng, chỉ còn tiếng thở nặng nề hòa cùng mùi rượu thơm nồng, như hơi ấm cuối cùng của một giấc mộng chưa kịp tàn, và một hy vọng chưa kịp gọi tên.