Đáng ghét hơn là, nhà vệ sinh mà Mạc Thanh Hà tìm mãi không ra thì Phàn Thiên Tề nhìn cái lại thấy.
Càng khó đỡ hơn là, Mạc Thanh Hà gấp tới mức quên mang theo giấy, mà trong phòng vệ sinh này, ngay cá cái bóng của cuộn giấy vệ sinh cũng không có.
"?"
Không phải chứ.
Mạc Thanh Hà định thần hai giây rồi đành gọi:
"Có ai không ạ?" Âm lượng đủ để nếu có người trong ba phòng còn lại thì sẽ nghe thấy.
Đáng tiếc, không một tiếng hồi âm.
Vậy có nghĩa là gì thì không cần nghĩ cũng biết.
Mạc Thanh Hà cắn môi, tay sờ vào điện thoại trong túi xách nhỏ đeo qua cổ, chuẩn bị làm một việc xấu hổ cấp luỹ thừa.
Ai ngờ, cô chưa cần hành động thì xấu hổ đã tự tìm đến.
Tiếng đế giầy loại thượng hạng vang lên trong không gian hẹp, vừa đầm vừa êm, ngày càng gần.
Rồi!
"Mẹ ơi!" Giọng nói non choẹt vang lên. Một bàn tay bé xíu, mũm mĩm và trắng nõn lộ ra tít trên cửa:
"Gấu béo đến rồi ạ!"
Rõ ràng là có tiếng cười vụt lên rồi lập tức nén kỹ, rồi thay vì bàn tay non nớt, một bàn tay búp măng và trắng phấn đưa lên, cầm túi giấy ăn, đưa xuống thấp hơn:
"Lúc nãy người quản lý nhà vệ sinh mới báo là hết giấy, chị sợ em không mang theo nên đem vào. Em xong chưa?"
Mạc Thanh Hà có thể nói rõ sao?
"Thật đáng giận! Sao lúc nãy cô bán vé nhà vệ sinh không nói luôn đi. Sao mình không nhìn mà đã?" Thanh Hà âm thầm cáu kỉnh rồi vội nhận thứ đắt giá nhất lúc này:
"Cảm ơn chị!" Giọng cô vừa gấp vừa thẹn, mang theo ý tứ đuổi khách rõ ràng:
"Chị và Hổ Phách mau ra ngoài đi."
"Ừm!"
"Ừm cái gì mà ừm?" Mạc Thanh Hà vừa tút giấy vừa bực bội mắng ân nhân kiêm báo thủ của đời cô:
"Đều tại chị!"
Dù rõ ràng là cô tự ăn, bụng tự đau, và tự hành động mà không quan sát tiện nghi xung quanh.
Vài phút sau, ngỡ tưởng sóng yên biển lặng, nhưng có vẻ bụng Mạc Thanh Hà vẫn chưa yên.
"Để chị xem." Phàn Thiên Tề tỉnh bơ kéo Thanh Hà lại gần, thủ thỉ vào tai cô như sắp làm chuyện mờ ám:
"Cho chị sờ vào bụng em một chút nhé."
"Không được!" Mạc Thanh Hà vội cảnh giác. Nhưng người cao hơn lại bày ra vẻ mặt vô tội hết cỡ:
"Chị là thần y mà. Chị chỉ giúp em bấm huyệt thôi, tuyệt đối không làm gì khác. Nha? Rất nhanh sẽ không đau bụng nữa đâu."
Thanh Hà chưa kịp từ chối thì Phàn Thiên Tề đã luồn tay vào trong cạp quần của con gái nhà người ta, nhanh gọn, chuẩn xác và kín kẽ tới mức không hề phản cảm.
Cùng với Hổ Phách đang ôm cổ Thiên Tề, ba người đừng rất gần và vô cùng tự nhiên, hoặc ít nhất là Mạc Thanh Hà cố tình tỏ ra như vậy, khiến người qua đường không phát hiện có kẻ đang làm chuyện xấu.