Chương 26

"Hổ Phách giống chị. Con bé không ăn thịt, cá, hải sản và rất ít khi ăn đồ ăn sẵn." Phàn Thiên Tề xách theo hộp tranh ghép đến và nói:

"Nhưng hôm nay đi chơi nên ngoại lệ."

"Khoai tây chiên và bánh bột mì ở đây ngon lắm đấy!"

Thiên Tề nháy mắt với Hổ Phách, rồi lại cưng chiều nhìn Mạc Thanh Hà:

"Em muốn ăn gì?"

Mạc Thanh Hà nhất thời thiếu thốn vốn từ. Lần trước ở nhà hàng, Hổ Phách chỉ đòi ăn các món rau xào khiến cô nghĩ là nhóc con này ăn thịt cá nhiều tới phát ngấy, ai ngờ!

Ăn toàn thực vật sao?

Thanh Hà buột miệng:

"Vậy chị và Hổ Phách ăn gì mà tròn vo ra thế?"

"Hả?" Vì quá đông người nên Phàn Thiên Tề nghe không rõ.

"Em vừa bảo gì cơ?"

"À! Em nói là em cũng ăn bánh bột mì."

"Ừm, được." Phàn Thiên Tề tưởng thật, nghiêm túc dặn dò:

"Em và Hổ Phách ngồi kia đi, không được chạy lung tung đâu đấy nhé. Chị sang bên kia mua, rất nhanh sẽ quay lại."

Mạc Thanh Hà thở phào vì lúc nãy phú bà lắm chiêu kia không biết cô vừa chê chị ta béo.

Còn Hổ Phách thì béo béo mới yêu!

Thanh Hà ôm chặt Hổ Phách trong lòng như báu vật. Sau sự cố xẩy ra ở gần trường quay tối qua, Mạc Thanh Hà không dám lơ là nhóc con này thêm lần nào nữa.

Rất nhanh, Phàn Thiên Tề đã trở lại với hai túi đồ ăn thơm phức.

Khoai tây chiên vàng ươm, bánh bột mì cuộn hành chiên bơ còn nóng hổi bốc hơi, sốt chấm thì sánh đặc, mịn như kem, nhìn thôi đã tứa nước miếng.

Hổ Phách ăn như cún con, loáng một cái, bụng nhỏ căng tròn, môi mỏng bóng loáng, mặt mày non choẹt hiện rõ hai chữ "no nê".

Thần y gì gì đó cũng chẳng kém cạnh, ăn thả ga, không cần quan tâm đến vấn đề trọng lượng đang vượt chuẩn.

Chỉ có Mạc Thanh Hà là nhân vật ăn từ tốn nhất nhóm, chỉ có điều, sự thật là:

"Ăn từ từ, nhưng tốn!"

"Ợ!" Âm thanh nhỏ xíu lọt ra từ cổ họng khiến tâm trí Mạc Thanh Hà báo động, vì cô chưa từng ăn một lúc nhiều đồ chiên rán như bây giờ.

"Không hoạt động trong giới giải trí nên không cần ép cân nữa ư? Hay là chị ta bỏ thuốc gây nghiện trong này?" Thanh Hà khó tin nghĩ, nhưng cô còn chưa kịp ăn năn vì lượng calo nạp vào vượt ngưỡng, thì bụng đã sủi èo èo.

"Không ổn rồi!"

"Hình như tào tháo đuổi?"

"Làm sao đây?"

Trong ánh đèn nhập nhằng đan nhau chói mắt, Mạc Thanh Hà vội nhìn quanh khắp nơi.

"Nhà vệ sinh ở đâu cơ chứ?" Cô âm thầm hối hận, và tiện thể giận lây luôn kẻ chi tiền cho bữa ăn đầy dầu mỡ này.

"Em sao thế?" Phàn Thiên Tề liếc thấy lông mày mềm như tơ của Mạc Thanh Hà nhíu lại thì nhanh chóng phân tích thông tin, rồi vừa tò mò, lại vừa phải nén cười:

"Đau bụng à?"

Không có câu trả lời. Nhưng biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp lộ ra dưới vành mũ đã bán đứng Mạc Thanh Hà.

"Đi thôi!" Phàn Thiên Tề nhanh tay gom mấy túi giấy trống rỗng bỏ vào thùng rác, rồi bế Hổ Phách lên và dơ tay trước mặt Mạc Thanh Hà, giọng tự nhiên như ruồi:

"Chị đưa em đến nhà vệ sinh."

"Mau lên, không là ra quần đấy!"

Mặt Mạc Thanh Hà lập tức đỏ đen lẫn lộn.