Cuộc đi chơi bất đắc dĩ của Mạc Thanh Hà khởi hành ngay sau khi vào thăm Mạc Vũ chưa được mười phút.
Disneyland đông như thể cả thế giới đều tụ lại đây và thống nhất hôm nay phải vui.
Mạc Thanh Hà kéo mũ lưỡi trai thấp đến mức gần như che luôn sự nghiệp diễn viên lưu lượng đang nổi như cồn, và vừa mới giải nghệ trong tiếng gào thét của rừng fan. 25 tuổi, đẹp kiêu kỳ như công chúa, và lần đầu tiên trong đời, Thanh Hà thấy mình không hợp bối cảnh đến vậy.
Tất nhiên rồi!
Vì Mạc Thanh Hà bị một lớn, một nhỏ nhà họ Phàn xách tới.
Phàn lớn thì sáng chói với vibe tổng tài, cốt cách phú bà trời sinh trong bộ suit trắng thời thượng. Chưa cần làm gì, chỉ cần đứng im đã khiến bao trái tim tự giác ngã rạp, ngay cả khi trên tay còn ôm theo một tệp đính kèm.
Mà tệp đính kèm là gì cơ?
Là Phàn nhỏ.
Phàn Cát Tường, hay chính là Phàn Hổ Phách. Nhóc con ba tuổi, tròn vo như quả hồng, lại còn lùn tịt như cái nấm, nhưng là hồng lai nấm loại hiếm có khó tìm.
Hai Phàn đứng cạnh nhau tạo ra một xúc cảm thị giác vô cùng cuốn hút.
Một người giống như vừa bước ra từ tạp chí tài chính. Một người như thể vừa lăn ra từ tiệm bánh. Lại hợp tới không ngờ.
Mạc Thanh Hà đứng ngay bên cạnh càng khiến tổ hợp ba người trông giống một gia đình nhỏ phiên bản cao cấp, không cần đến nam nhân trụ cột để cân bằng kết cấu, vẫn dư sức khiến khái niệm gia đình truyền thống phải cập nhật phiên bản mới.
"Mẹ ơi!"
"Mami!"
Hổ Phách một tay ôm cổ Phàn Thiên Tề, tay còn lại nắm chặt tay Mạc Thanh Hà, vừa ôm vừa nắm rất có chiến lược, giống như đang kiểm kê và bảo toàn hai tài sản trọng yếu nhất cuộc đời mình.
Nhóc con cười đến mặt mày cong tít, đôi mắt tròn vo với đồng tử màu hổ phách sáng lấp lánh, háo hức ngắm mọi thứ xung quanh, như thể cả thế giới hôm nay được thiết kế riêng cho bé con.
"Con vui lắm à?" Phàn Thiên Tề cưng chiều hỏi.
Hổ Phách liền "dạ" một tiếng. Nhưng chỉ một giây sau, nhóc con lại bổ sung thêm một câu khiến Mạc Thanh Hà không biết nên vui hay buồn:
"Con vui vì có mẹ đi cùng ạ!"
"Ỏ!" Giọng Phàn Thiên Tề kéo dài.
Sau đó, Phàn Thiên Tề cố tình tấn công Mạc Thanh Hà bằng cái nhìn và chất giọng dịu ngọt một cách quá đáng, dẻo dính và thừa đường tới mức, chỉ cần nói thêm một câu là dãy hàng bán kẹo kéo gần đó có thể lập tức thất sủng vì cạnh tranh không lành mạnh.
"Vậy mẹ của Hổ Phách có vui không nào?"
Mạc Thanh Hà: "?"
Não bộ của Mạc Thanh Hà trống rỗng đúng nửa giây. Tim thì phản ứng nhanh hơn lý trí một nhịp, đập mạnh đến mức khiến cô nghi ngờ tai và mắt của mình có vấn đề.
Mạc Thanh Hà hé môi rồi vội đóng lại. Cuối cùng chỉ kịp liếc Phàn Thiên Tề một cái đầy cảnh giác, y như thể nhìn thấy mụ hoàng hậu độc ác đội lốt bà già đáng thương, và sắp tặng cho cô quả táo độc.
"?" Phàn Thiên Tề nhìn bộ dạng thỏ non sợ bác thợ săn này của Mạc Thanh Hà thì muốn phá lên cười.
Cô lại cố ý, nhưng lần này cấp độ lộ liễu hơn nhiều, ghé thẳng vào tai Mạc Thanh Hà, thì thầm:
"Em đáng yêu quá!"