Phàn Thiên Tề không chỉ là tinh anh của giới y học, mà cô còn dùng luôn kho kiến thức siêu việt đó để làm rượu ngọt, khiến cho món đồ uống lên men vốn chẳng có gì béo bổ trên bàn nhậu biến thành thức uống gây nghiện hàng đầu, sang chảnh ở mọi phân khúc và đặc biệt là rất tốt cho sức khoẻ.
Nhất là dòng rượu ngọt được làm từ hoa quả theo mùa. Trong đó, rượu ngọt lựu thạch đào hổ phách được mệnh danh là vương quý phi của dòng này.
Rượu ngọt lựu thạch đào hổ phách có gam màu chủ đạo tựa hoàng hôn mùa hạ, một sắc vàng hổ phách lấp lánh, quyến rũ và mê hoặc như những tia nắng cuối cùng vương trên bầu trời.
Chất rượu trong suốt, mềm mại như lụa, lan tỏa hương thơm dịu nhẹ nhưng sâu lắng như một lời thì thầm mời gọi khiến người thưởng thức không thể rời mắt. Vị ngọt thanh nhưng đầy đắm say như ngọc quý ẩn mình trong từng giọt, khiến mỗi ngụm rượu như một cơn sóng vỗ về cảm giác, sang trọng và đầy quyến rũ, đưa tâm hồn người uống lạc vào vũ điệu huyền bí đến khó quên.
Chiều hôm sau, không ngoài dự tính của Phàn Thiên Tề, Mạc Vũ tỉnh lại.
"Chúc mừng gia đình, tất cả các chỉ số của bệnh nhân đều rất tốt." Bác sĩ phụ trách mỉm cười thông báo cho mấy người nhà họ Mạc:
"Theo dõi thêm vài ngày, sau đó tập phục hồi chức năng, khoảng một tháng sau, cậu ấy sẽ bình phục hoàn toàn."
Mạc Đổng Đình và bà lão nhà ông mừng rơi nước mắt. Họ vừa cười vừa khóc cảm ơn đội ngũ y bác sĩ:
"Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn các y tá và điều dưỡng, mọi người vất vả rồi!"
"Chú dì đừng khách sáo, đây là trách nhiệm của chúng cháu ạ." Bác sĩ phụ trách ôn hoà nói:
"Hơn nữa, công lớn thuộc về giáo sư Tề. Chúng cháu chỉ hỗ trợ cô ấy thôi."
Đúng lúc này, Phàn Thiên Tề và Mạc Thanh Hà không hẹn mà cùng gặp nhau ở đầu hàng lanh. Trên tay Mạc Thanh Hà còn bế theo Hổ Phách.
Phàn Thiên Tề liền bế con gái nhỏ của cô và đi cạnh Mạc Thanh Hà, vừa khéo khiến cho trong mắt những người xung quanh, họ trông y như thể một gia đình, một gia đình không giống với số đông nhưng lại vô cùng đáng ngưỡng mộ.
Hơn thế nữa, Phàn Thiên Tề còn lợi dụng hiệu ứng đám đông, tranh thủ lúc bế Hổ Phách từ tay Mạc Thanh Hà, khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp đã thì thầm, âm lượng đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy:
"Em đẹp quá!"
Mạc Thanh Hà thẹn không nói thành lời. Hơi thở của người ta vừa ấm vừa mỏng, phả lên gò mà và viền tai của cô khiến chúng thoáng phiếm hồng.
"Thật đáng ghét!" Mạc Thanh Hà giận dỗi cắn môi mắng thầm. Nếu không phải chỉ có chị ta mới cứu được anh cả nhà cô, nếu không phải chị ta là ân nhân của cả gia đình cô thì cô đã cách xa hai mét rồi.
Mạc Thanh Hà càng nghĩ càng giận, nhưng giận người ta một thì lại thất vọng về bản thân gấp trăm lần. Nhưng chuyện này để sau lại nói, vì ngay lúc này, vô vàn kịch bản khó đỡ mà mọi người xung quanh vừa tưởng tưởng ra đã lọt vào thính giác nhạy bén của cô.
"Này, chẳng lẽ tin tức trên mạng mấy hôm nay là thật, diễn viên yêu thích và hoa đà của chúng ta thực sự là một đôi?" Cô y tá trẻ phấn khích nói nhỏ với đồng nghiệp.
Người bên cạnh còn tỏ ra thích thú hơn:
"Còn chẳng lẽ gì chứ? Cậu không nhìn bé con trên tay giáo sư Tề à? Cô bé đó giống y hai người họ còn gì?"
"Hả? Nhưng cả hai đều là nữ mà, sao có thể giống cả hai được chứ?"
"Đúng vậy! Nhưng mà nhìn kiểu gì cũng thật giống."
Bác sĩ trưởng khoa thấy Phàn Thiên Tề tới thì cùng đồng nghiệp đi sang, đúng lúc nghe lén được câu chuyện hay ho này thì nhướng mày, dí dỏm nói:
"Đó là cuộc gặp gỡ diệu kỳ của nhân sinh đấy! Các cô các cậu thắc mắc cái gì? Mau giải tán!"
"?" Mạc Thanh Hà cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng có trời mới biết, tâm trí cô đang loạn tới mức nào.
"Chẳng lẽ trên đời lại có chuyện tốt như vậy? Hay là kiếp trước cô thực sự giải cứu thế giới, nên kiếp này, ông trời tặng cho cô một cô vợ vạn người mê, còn kèm theo một bảo bối nhỏ xinh xắn giống hệt cả hai?" Mạc Thanh Hà mơ hồ nghĩ rồi vô thức ngẩng lên nhìn người cao hơn.
Đúng lúc này, Phàn Thiên Tề nhìn xuống và lưu manh nói nhỏ:
"Hôm trước chị đã hứa với Hổ Phách là xong việc sẽ đưa em và con bé đi chơi. Vậy lát nữa chúng ta cùng đi Disney Land nhé?"
Hổ Phách nghe vậy liền nhìn Mạc Thanh Hà và nũng nịu kiểu vô cùng tủi thân:
"Mẹ ơi, các bạn khác đều được mẹ đưa đi chơi. Chỉ có con là chưa được đi cùng mẹ lần nào ạ!"
"Nhóc con này đúng là lắm chiêu giống y hệt mami con bé. Rõ ràng là muốn đi chơi và muốn mình đi cùng nhưng lại không trực tiếp nói như vậy, mà lại biết nói vòng vo khiến mình mủi lòng và tự nguyện đồng ý." Mạc Thanh Hà nghĩ thầm rồi bất đắc dĩ phải thuận theo.
Cho đến tận nhiều năm sau, chuyến đi chơi này vẫn luôn khiến Mạc Thanh Hà vừa giận, vừa xấu hổ cực kỳ.