Tại bệnh viện đa khoa thủ đô.
Phàn Thiên Tề đã hoàn thành tiểu phẫu não bộ cho Mạc Vũ. Các chỉ số của bệnh nhân sau tiểu phẫu rất tốt, dự đoán muộn nhất là tối mai, Mạc Vũ có thể tỉnh lại sau hai tháng hôn mê và có thể không để lại bất cứ di chứng chứ nào.
"Trưởng khoa và mọi người vất vả rồi. Hẹn gặp mọi người vào chiều mai ạ."
Phàn Thiên Tề khiêm tốn bắt tay từng người trong ê kip làm tiểu phẫu, lẫn cả bác sĩ và y tá, điều dưỡng phụ trách theo dõi ca bệnh của Mạc Vũ khiến ai nấy đều phấn khích tới mức hai ngày không muốn rửa tay.
"Này, hoa đà thời hiện đại vừa bắt tay mình đấy!"
"Chỉ có cậu được bắt tay thôi à, mình cũng được cô ấy bắt tay đấy nhé. Trời ơi, bàn tay đó vừa ấm vừa mềm."
"Các cô có thôi đi không! Mau mau quay lại làm việc đi." Bác sĩ trưởng khoa nghe các y tá bàn tán thì cố tình tỏ ra nghiêm túc nhắc nhở.
Nhưng họ vừa đi, ông lại nhanh chân đến gần mấy đồng nghiệp đang đứng trước cửa sổ bằng kính trong suốt, phòng theo dõi đặc biệt của Mạc Vũ:
"Các cậu nói xem, sao mấy cái đầu thạc sỹ, tiến sỹ, kinh nghiệm lên tới mấy chục năm của chúng ta lại không nghĩ ra được phương pháp này?"
Bác sĩ phó khoa bật cười đáp:
"Nếu chúng ta nghĩ được như vậy thì chẳng phải cũng thành giáo sư sao? Cô ấy là giáo sư trẻ nhất giới y học Châu Á, còn được mệnh danh là Hoa đà thời hiện đai, là Hoa đà đấy!"
"Là Phàn Thiên Tề. Các chú cứ gọi cháu là Thiên Tề đi ạ." Phàn Thiên Tề nói chuyện xong với bố mẹ và các anh của Mạc Thanh Hà xong, đi ngang qua thì đúng lúc nghe được màn hội thoại này liền dí dỏm chen vào. Sau đó cũng không nán lại mà đi thẳng ra cổng, nơi Đỗ Chung Anh đã đợi sẵn.
"Chị Tề! Chị xem video em gửi đến chưa ạ?" Đỗ Chung Anh vừa thấy sếp của cô ngồi vào liền nóng lòng hỏi. Thật muốn xem chị ấy có biểu hiện như thế nào đây.
Phàn Thiên Tề vừa cài dây an toàn vừa liếc cô trợ lý trẻ. Đứa nhỏ này cũng y chang Hổ Phách, càng lúc càng giống tính cô, nhưng là tính láu cá.
"Video nào? Chị chưa xem."
"Vậy chị mau xem đi, đảm bảo chị sẽ sốc ngang đấy ạ!"
"Hay ho như vậy?" Phàn Thiên Tề nghĩ thầm.
Đỗ Chung Anh là trợ lý thân cận kiêm đàn em của Phàn Thiên Tề ở học viện y học cổ truyền, người được Phàn Thiên Tề nhìn trúng và dẫn dắt từ năm Chung Anh mới hai mươi tuổi, có thể coi như em ruột trong nhà của Phàn Thiên Tề.
Nên vừa nghe Chung Anh úp mở, Phàn Thiên Tề liền đoán được hẳn là chuyện liên quan tới Hổ Phách.
Y như rằng, cô vừa xem video liền không keo kiệt khen ngợi:
"Em khá lắm, đi làm việc mà còn có thể săn được tin tức nóng hổi."
Đỗ Chung Anh vừa lái xe vừa cười điên:
"Chính xác hơn thì em chỉ là phóng viên thời vụ may mắn, còn người đi săn phải là Hổ Phách, còn thỏ con chính là chị dâu."
Lần này đến lượt Phàn Thiên Tề cười không ngậm được mồm. Nhưng ngay khi nghe Đỗ Chung Anh thuật lại màn giao chiến của Hổ Phách và hai bố con nhà kia, kết hợp với nội dung đoạn video vừa rồi thì sắc mặt Phàn Thiên Tề liền thay đổi.
"Nhất định phải cảnh cáo gã đàn ông kia mới được, dám có ý nghĩ không đứng đắn với Thanh Hà nhà mình, còn dám chê bai con gái nhỏ của mình."
"Nhưng còn Hổ Phách?" Phàn Thiên Tề nghiêm túc dặn dò Đỗ Chung Anh:
"Em tìm mua cho Hổ Phách vài bộ đồ bảo hộ lao động nông nghiệp trẻ em ngay nhé, loại tốt nhất."
"Để làm gì ạ? Không phải chị định xách Hổ Phách ra đồng đào khoai tây đấy chứ?"
"Em luyên thuyên cái gì đấy hả?" Phàn Thiên Tề lười biếng nói:
"Ngày kia, cho con bé về Tây Đường thu hoạch hồng và học làm rượu ngọt với ông bà nội."
"Không để nhóc con ở lại thủ đô chơi thêm ạ?"
"Không! Để con bé ở lại thêm mấy hôm nữa thì nó thành đại ca ở đây đấy. Kiêu ngạo, dẻo miệng lại láu cá, không dạy nổi!"
"Gì cơ ạ?" Đỗ Chung Anh thiếu điều hét lên. Cô phì cười rồi chẳng hề nể nang gì sếp mình:
"Không phải những điều đó đều do chị dưỡng thành à? Hơn nữa, Hổ Phách làm sao mà kiêu ngạo, dẻo miệng lại láu cá, và khó dạy như chị. A! Chúng ta đến căn hộ của chị dâu hay về nhà của chị đây ạ?" Chung Anh vừa bị sếp nhà cô lườm một cái liền vội chuyển chủ đề và thầm gào thét:
"Hết hồn! Chị Tề thật đáng sợ. Sao chị dâu có thể yêu được cơ chứ?"
Về chuyện liên quan đến Mạc Thanh Hà, thì Đỗ Chung Anh bị Phàn Thiên Tề gieo mầm y hệt Hổ Phách. Hổ Phách từ khi biết nhận thức liền nghĩ Mạc Thanh Hà là mẹ, còn Đỗ Chung Anh từ khi đi theo Phàn Thiên Tề thì luôn đinh ninh rằng, sếp của cô và diễn viên xinh đẹp kia có hôn ước từ nhỏ và tình cảm của hai người đặc biệt tốt.
"Về nhà của chị, chiều tối mai chúng ta mới sang đó." Phàn Thiên Tề nói xong thì ngả ghế và ung dung nửa nằm nửa ngồi ngắm cảnh.
Ngoài trời mưa lâm thâm. Gió đầu đông hiu hiu thổi lạnh, khiến khói từ những quán đồ nướng dọc hai bên đường toả đặc như mây.
Bỗng ánh mắt Phàn Thiên Tề va vào màn hình ngay ở quảng trường phía trước. Trên đó đang phát quảng cáo nước ép lựu.
Bản chất lưu manh của Phàn Thiên Tề bất ngờ trỗi dậy, cô vội hỏi Đỗ Chung Anh:
"Này, Chung Anh, ở nhà chị còn rượu ngọt lựu thạch đào hổ phách không?"
"Đồ ở trong nhà của chị mà sao chị lại hỏi em? Còn ba bình nhỏ ạ!" Đỗ Chung Anh bị lườm lần thứ hai thì lại ngoan ngoãn báo cáo.