Hổ Phách đứng nép bên sườn xe của Đỗ Chung Anh, y như thể một cái nấm nhỏ ký sinh trên khúc gỗ đắt tiền. Nhóc con vừa ngó thấy Phí Hinh Tuệ phì phò chạy đến gần thì liền gọi to:
"Bác Tuệ ơi!"
Phí Hinh Tuệ như bị sét đánh, đánh mạnh tới mức tâm hồn và thể xác như bị tách ra, choáng váng không phân biệt được thật hay ảo.
Chị loạng choạng xoay người nhìn quanh, mắt đảo đi đảo lại y như chiếc máy rang lạc cũ bị yếu điện, cực kỳ lỏng lẻo.
Và ngay khi tìm được vị trí của Hổ Phách, Phí Hinh Tuệ liền gục ngã, nước mắt nước mũi lem nhem, trông vô cùng chật vật.
"Hổ Phách, là con đúng không?" Phí Hinh Tuệ mừng đến đánh rơi cả ý thức, hết cười khờ rồi lại khóc khiến Đỗ Chung Anh chột dạ nghĩ:
"Mình có doạ chị ấy quá mức rồi không?" Nhưng ngay sau đó, lương tâm của Đỗ Chung Anh lập tức được cứu dỗi, vì kẻ không có lương tâm hơn chính là Hổ Phách.
Nhóc con cố tình bi kịch hoá màn vượt rào của mình một cách vô cùng chuyên nghiệp.
"Bác Tuệ ơi, con sợ!"
"Được rồi, bác xin lỗi, Hổ Phách ngoan, đừng khóc, bác đưa con đi gặp mẹ, đi gặp mẹ nha!" Phí Hinh Tuệ vừa thấy Hổ Phách rơi nước mắt liền cuống quýt ôm nhóc con lên, nịnh nọt thiếu nước moi hết tiền tiết kiệm của mình dâng cho con bé.
Nhưng Hổ Phách khóc ngày càng lợi hại, nước mắt nói rơi là rơi, ầm ầm như lũ, đáng thương tới mức nếu Đỗ Chung Anh không đi theo Phàn Thiên Tề từ khi nhóc con này mới một tuổi, thì chắc hẳn đã bị đứa trẻ lắm chiêu này lừa bán sang Campuchia mà vẫn tươi cười cảm ơn.
Thế nên Phí Hinh Tuệ đương nhiên là bị lừa một cách triệt để. Chị hấp tấp lấy điện thoại ra gọi cho Mạc Thanh Hà.
"Được rồi, Hổ Phách đừng khóc mà, bác gọi cho mẹ của con rồi này."
"Dạ!" Hổ Phách nức nở lau nước mắt và ngoan ngoãn chờ cuộc gọi được kết nối.
Và ngay khi Mạc Thanh Hà bấm nghe, trái tim cô liền vỡ vụn vì tiếng gọi ấm ức của một đứa trẻ mới ở cùng cô chưa quá một ngày.
"Mẹ!" Hổ Phách phụng phịu gọi một tiếng rồi lại khóc tới mức Phí Hinh Tuệ không thể dỗ dành, mãi cho tới khi Mạc Thanh Hà hổn hển chạy đến, nhóc con mới tạm dừng nửa nhịp, nhưng chỉ là dừng nửa nhịp thôi, sau đó liền khóc với độ sát thương cao gấp đôi.
Mạc Thanh Hà bối rối nhìn Phí Hinh Tuệ rồi vội đón lấy nhóc con.
"Được rồi, được rồi, mẹ ở đây rồi, Hổ Phách đừng sợ nữa nhé!"
"Mẹ không yêu con, đúng không ạ?"
"???" Mạc Thanh Hà và Phí Hinh Tuệ nghẹn họng liếc nhau, đây lại là chuyện gì?
Mạc Thanh Hà thở dài, đưa chìa khoá xe của cô cho Phí Hinh Tuệ đi lấy rồi thủ thỉ bên tai cục bột đang giận dỗi nào kia. Lời nói và nội dung ngọt tới mức chính cô cũng không tin nổi.
"Mẹ không yêu con thì yêu ai? Con là con gái bảo bối của mẹ mà."
Nhưng Hổ Phách vẫn nức nở phản bác:
"Mẹ lừa con. Mẹ không yêu con. Cũng không yêu mami."
"Hổ Phách!"
Hổ Phách nâng đôi mắt tròn xoe đầy nước lên nhìn Mạc Thanh Hà, biểu cảm rõ ràng là cực kỳ ấm ức và giận lẫy:
"Mẹ thích bác xấu xa kia, và cả bạn nhỏ khác. Mẹ còn để bác đó nắm tay, để bác đó khoác vai, còn vui vẻ chụp ảnh với họ." Hổ Phách nghĩ đến lời hai bố con người kia chê bé ngu ngốc và béo tròn thì càng thêm ấm ức, lần này nhóc con thực sự ấm ức chứ không hề diễn kịch chút nào:
"Mẹ chê con béo nên không yêu con, đúng không ạ? Nhưng con không béo! Mami nói con là quả hồng nhỏ đáng yêu nhất thế giới đấy ạ."
"Mami cũng nói con thông minh giống như mami. Nên con mới không ngu ngốc giống cậu ta đâu."
Mạc Thanh Hà vừa thương vừa phải nén cười, lại vừa giật mình vì những điều Hổ Phách vừa nói.
"Chẳng lẽ Hổ Phách nhìn thấy mình chụp ảnh với hai bố con nhà kia sao?" Mạc Thanh Hà nghĩ lại thì liền chắc chắn, hẳn là nhóc con này thấy cô thân thiết với người khác nên cáu kỉnh chạy tới tuyên bố chủ quyền và bị họ trêu đùa rồi đây!
"Đứa trẻ này đúng là tính khí không nhỏ!" Mạc Thanh Hà bất lực đầu hàng, rồi phải dùng hết mọi chiêu thức để lấy lòng tiểu tổ tông này.
"Mẹ không thích bạn nhỏ đó đâu, mẹ cũng không thích bác xấu xa kia. Mẹ chỉ yêu con thôi, yêu Hổ Phách của mẹ, yêu quả hồng nhỏ tròn vo của mẹ, vậy được chưa nào?"
Hổ Phách được mẹ nịnh nọt và xoa xoa bụng nhỏ mềm mại thì lập tức cười khanh khách, nhưng ngay sau đó, đôi lông mày nâu nhạt, bé xíu lại nhíu chặt vào nhau, môi mỏng cong lên hỏi:
"Vậy còn mami ạ? Mẹ có yêu mami, giống như mami yêu mẹ không ạ?"
"Khụ!" Mạc Thanh Hà lúng túng đỏ mặt.
Cô muốn trả lời rằng:
"Ai thèm yêu mami của con chứ!" Nhưng trước ánh mắt mong chờ của nhóc con thì tất nhiên là cô không thể thành thật nên đành hùa theo, dù gì ở đây cũng chẳng có camera, cũng không có ai ở gần tời mức có thể nghe được.
"Ừm, mẹ yêu mami, mẹ yêu con, một nhà ba người chúng ta cùng yêu nhau, con vui chưa nào?"
"Con vui lắm ạ!" Hổ Phách phấn khích nhún nhảy trên tay Mạc Thanh Hà, còn nũng nịu ôm cổ, hôn má cô "bẹp bẹp" mấy cái liền mới chịu yên.
Nào ngờ, chuyện tình mẫu tử cảm lạnh tưởng chẳng ai biết này lại được Đỗ Chung Anh ghi lại và gửi ngay sang cho Phàn Thiên Tề.