Chương 2

Vài tiếng sau, tiệc đầy tháng khép lại. Cả nhà năm người Mạc gia chăm chú nhìn Mạc Thanh Hà đang ngủ o o trong nôi, rồi thì thầm:

"Này, bố bọn trẻ, nhóc con Thiên Tề kia quả là không giống tính cách anh chị Bắc Mao chút nào."

"Đúng vậy, nhưng cũng đáng yêu!" Mạc Đổng Đình cười hề hề nhìn vợ ông và nói tiếp:

"Anh Bắc nhiều tuổi như vậy, chị Ỷ Mao cũng gần năm mươi mới sinh được Thiên Tề, thực sự không dễ dàng, có lẽ hơi cưng chiều."

Mạc Vũ và Mạc Sơn cùng Mạc Tường thì vừa tò mò, vừa muốn học hỏi cách mà một đứa bé ba tuổi có thể bá đạo, tinh nghịch và tự tin đến vậy.

Còn cách đó hàng trăm ki lô mét, khi dáng chiều đổ dần, đứa trẻ không sợ trời không sợ đất kia đang được ông bố già dạy dỗ.

Phàn Đông Bắc ôm con gái nhỏ xuống khỏi xe khách và bắt đầu đi bộ trên đường đất về nhà.

Hai bố con đi qua đầu làng, đến một phiến đá lớn ven đường, thấy trời còn chưa muộn nên dừng lại nghỉ chân.

"Tề, lúc nãy ở nhà chú dì Đình Hạ, con nói đùa đùng không?" Phàn Đông Bắc nghĩ tới chuyện ở nhà bạn thân thì lập tức muốn xác nhận. Ông làm sao mà không biết đứa trẻ này thế nào? Đừng nghĩ nó ba tuổi và lùn như cái nấm mà ăn nói vu vơ, suy nghĩ của quả hồng nhỏ này nhiều lúc vượt xa hiểu biết của người lớn đấy.

Phàn Thiên Tề ăn xong miếng hồng dẻo mà bố vừa đưa, rồi mới ôm chân ông và trả lời chắc nịch:

"Con không đùa ạ. Sau này, con sẽ cưới em ấy làm vợ."

"Ba hoa, con biết cưới vợ là gì không?"

Nhóc con nhíu mày một cách nghiêm túc, rồi lại hì hì cười tinh nghịch, ánh mắt long lanh như viên bi pha lê:

"Con biết chứ, bố ơi! Cưới vợ, là giống như chú Kỳ ở cạnh nhà chúng ta. Chú Kỳ xây nhà đẹp, đón cô dâu, và bảo vệ cô ấy ạ."

"Ừm, nhưng để có nhà đẹp và chăm lo cho vợ, thì chú Kỳ phải có gì nào?"

"Chú Kỳ phải mạnh khoẻ và chăm chỉ kiếm tiền ạ."

Phàn Đông Bắc liếc nhìn đứa nhỏ nhà mình rồi gật gù, giọng pha chút nghiêm mà vẫn đầy chiều chuộng:

"Đúng vậy, phải chăm sóc sức khoẻ và chăm chỉ kiếm tiền, còn phải là kiếm tiền một cách lương thiện, con nhớ chưa?"

"Con nhớ rồi ạ! Con sẽ theo cậu học võ thật giỏi để bảo vệ bố mẹ và em Hà, theo bố học bốc thuốc, theo mẹ học làm rượu ngọt để kiếm thật nhiều tiền ạ." Phàn Thiên Tề nghiêm mặt gật đầu, còn giơ nắm tay nhỏ xíu lên trời, dáng vẻ hừng hực khí thế khiến ông bố già của nhóc con bất lực cười trừ.

"Thế thì con phải nhanh thành tài nhé, kẻo em bé nhà người ta lớn lên tìm được người ưu tú hơn đấy."

"Dạ!"

Thực ra, Phàn Đông Bắc vốn định nói rằng việc yêu đương cùng giới vốn không dễ dàng. Nhưng nghĩ lại, nhóc con nhà ông mới ba tuổi, còn đang thích mặc áo hồng phồng phồng, ăn bánh ngọt chấm sữa, làm gì đã hiểu con đường đó gập ghềnh thế nào.

Ông nhìn xuống, thấy con gái đang vừa đi vừa đá hòn sỏi nhỏ, miệng lẩm nhẩm:

"Phải học võ, học lấy thuốc, học làm rượu ngọt để cưới vợ, cưới vợ" thì chỉ biết thở dài:

"Thôi, để con bé khổ luyện thành tài đi. Sau này, đường có chông gai đến đâu cũng không sợ."

Gió từ dãy núi Khổng Lồ thổi về, mang theo hương hồng ngọt phảng phất.

Dưới ánh chiều vàng, bóng cha và bóng con, một cao, một thấp, một trầm tĩnh, một hăng hái đổ dài trên con đường đất đỏ, như nét mực đầu tiên vẽ nên cực phẩm nhân duyên của một đời.

Rất nhanh sau đó, hai bố con đã về tới nhà.

Từ gian bếp ấm cúng ánh đèn vàng, mùi cơm gạo nương mới nấu quyện cùng hương nấm om tiêu tỏa ra thơm lừng, len qua cả màn sương chiều mới đổ. Tiếng gọi nhau về ăn cơm ý ới của trẻ con hàng xóm cũng náo nức khắp nơi, nghe mà ấm đến tận lòng.

Phàn Thiên Tề vừa ngửi thấy mùi thơm thì mặt mày đã sáng rỡ, hai chân ngắn ngủn chạy lon ton như viên bi tròn lăn vào nhà bếp. Cửa chưa kịp mở to, giọng non choẹt đã vang lên trước:

"Mẹ ơi, con về rồi ạ! Con ăn ba bát cơm luôn cũng được ạ."

Từ trong bếp, giọng của Ỷ Mao vang ra, vừa dí dỏm trêu đùa lại vừa mềm như mật ong:

"Con gái đi ăn tiệc mà sao còn đòi ăn ba bát liền đây?"

Phàn Thiên Tề cười hì hì ôm chân mẹ lấy lòng, rồi hiên ngang đáp:

"Con phải ăn nhiều để lớn nhanh, để cưới vợ ạ!"

Ỷ Mao: "?"

Đũa dài trong tay bà hơi run run. Tiếng dầu trong chảo lách tách, như phụ họa cho cú sốc nhẹ của người mẹ ngoài năm mươi vừa mới hết giai đoạn bỉm sữa chưa lâu.

"Cưới vợ?" Bà nhắc lại, giọng vừa cao vừa run.

Nhóc con vẫn vô tư, tưởng mẹ chưa hiểu nên còn cố tình nói rõ ràng hơn với chất giọng đầy kiêu hãnh:

"Dạ! Cưới em Hà ạ. Em ấy da trắng như kẹo sữa, thơm thơm, lại ngủ ngoan lắm ạ."

"?"

"Sao nhóc con này mới ra ngoài chưa đầy một ngày đã bị em Hà nào câu mất rồi?" Ỷ Mao nhướng mày, trong lòng bà vừa buồn cười vừa bất lực, sau đó mới để ý tới ông lão nhà bà lấp ló ngoài kia.

"Đông Bắc, ông còn không mau báo cáo. Thiên Tề nói cưới vợ là thế nào? Em Hà là sao?"