Chương 18

Hổ Phách ăn xong cơm tối từ lâu, lâu tới mức bụng nhỏ của nhóc con lại bắt đầu kêu ọc ọc đòi ăn thêm mà Mạc Thanh Hà vẫn chưa về, nên nhóc con không muốn chờ nữa mà lập tức giận dỗi lên tiếng:

"Bác Tuệ ơi, bác đưa con đi gặp mẹ đi ạ!"

"Mẹ con sắp về rồi đấy. Chúng ta đợi thêm một lát nữa thôi, nhé?" Phí Hinh Tuệ sốt ruột nhìn đồng hồ.

"Sao vẫn chưa đến bảy giờ tối thế nhỉ? Còn hơn một tiếng nữa Thanh Hà mới tan ca, phải làm sao đây?" Chị vội vàng tính toán đủ kiểu, rồi chợt loé lên ý tưởng mà nhóc con này có thể thích:

"Hay là bây giờ chúng ta đi siêu thị nhé? Bác Tuệ mua cho con nhiều đồ ăn ngon và đồ chơi nữa, được không nào?"

Nhưng Hổ Phách hoàn toàn không hề bị dụ dỗ. Nhóc con phụng phịu trả lời:

"Bà nội con dặn không nên ăn đồ ăn sẵn đấy ạ. Còn đồ chơi thì mami con mua nhiều ơi là nhiều rồi ạ."

"Vậy Hổ Phách nói xem, con muốn mua cái gì, bác liền mua cho con?"

"Con không muốn mua gì cả, con muốn gặp mẹ ạ." Hổ Phách nhất quyết nhìn Phí Hinh Tuệ bằng đôi mắt ngập nước và biểu cảm tủi thân không thể dỗ dành.

"Bác đưa con đi gặp mẹ, nhé ạ!"

Phí Hinh Tuệ bất lực đầu hàng.

Từ chung cư tới chỗ Mạc Thanh Hà ghi hình cũng không xa, chưa tới mười phút chạy xe là tới, nên cuối cùng, Phí Hinh Tuệ đành phải xách cục bột này đến đó.

"Được rồi, vậy con mau mặc áo ấm. Chúng ta đi gặp mẹ của con, được chưa nào!"

"Được ạ!!!" Hổ Phách phấn khích chạy vào phòng ngủ của mẹ lấy áo khoác, rồi lại chạy ra nhanh như một cơn lốc mochi, chẳng còn tí bóng dáng nào là vừa khóc lóc đáng thương cả.

"Nhóc con này, con diễn còn giỏi hơn cả mẹ của con rồi đấy." Phí Hinh Tuệ lẩm bẩm mắng yêu rồi ôm nhóc con ra ngoài.

Ai ngờ, hai người tới nơi thì đúng lúc gameshow vừa ghi hình xong, nhưng Mạc Thanh Hà thì lại như rơi vào một cảnh quay tình cảm khó đỡ khác.

Khi một nhà tài trợ của chương trình đang cố gắng xây dựng mối quan hệ thân thiết với cô.

Mà người đàn ông này cũng có một cô con gái cùng lứa tuổi với Hổ Phách, chỉ khác là, cô bé này nhỏ nhắn và cao hơn Hổ Phách hẳn một cái đầu.

"Khoan đã, cô Hà, cô có thể cho tôi xin một tấm ảnh không? Con gái tôi rất thích cô." Người đàn ông tầm bốn mươi tuổi hấp tấp nắm cổ tay Mạc Thanh Hà, và đương nhiên, Mạc Thanh Hà nhận ra người này chính nhà nhà đầu tư lớn nhất của chương trình mà cô vừa quay.

"Tất nhiên rồi ạ!" Mạc Thanh Hà khéo léo rời nhanh ra cái nắm tay.

Vốn dĩ cô nghĩ là chụp chung với bé con kia, nhưng thật không ngờ, khi cấp dưới của người này chuẩn bị bấm chụp, thì anh ta lại đứng nhanh vào khung hình, còn cố tình khoác vai cô, nên lập tức khiến tấm ảnh trở nên dễ tưởng tượng trong mắt người khác. Từ ảnh chụp kỉ niệm với người hâm mộ như thể bị hô biến thành ảnh chụp gia đình.

"Tôi xin phép đi trước." Mạc Thanh Hà lạnh lùng bỏ đi, còn nhỏ giọng mắng mỏ người kia:

"Đúng là đồ đàn ông xấu xa. Cậy có tiền đem đi tài trợ thì thích khoác vai ai thì khoác à? Cái tay thối của anh nhất định sẽ bị va vào cây và không khoác vai ai được nữa!"

"Trời ạ! Chị dâu thật biết cách mắng người, nhưng mà mắng thế này còn nhẹ quá!" Trợ lý của Phàn Thiên Tề đúng lúc hé cửa xe nghe được liền phải nén cười, lại vô cùng thích thú, vì không ngờ, cô vừa đến đây đã gặp được vợ của sếp nhà cô, còn hóng được chuyện cực kỳ hay ho.

Đỗ Chung Anh mở cửa xe bước xuống, nhưng cô chưa kịp đi thêm bước nào thì vội khựng lại, mắt mở to hết cỡ, vì ngay phía trước chính là Hổ Phách.

Nhóc con còn đứng đối diện người đàn ông vừa bị Mạc Thanh Hà mắng thầm.

Đỗ Chung Anh nhanh nhẹn quan sát địa hình rồi lập tức tới gần, chuyên nghiệp ẩn nấp vào khoảng tối và dỏng tai nghe trộm. Cô muốn thử xem, hòn ngọc trong tay sếp nhà mình lợi hại tới mức nào?

"Bác là ai?"

"Ta là ai thì sao phải cho cháu biết hả?" Người đàn ông bị Hổ Phách hỏi trống không thì bực bội, lại nhìn nhóc con đứng một mình thì không thèm giữ ý liền cất giọng khinh thường nói, khác hẳn lúc nói chuyện với Mạc Thanh Hà.

Hổ Phách không hề sợ, ngược lại càng thêm kiêu ngạo và ngang ngược nói lớn:

"Vậy mặc kệ bác là ai cũng không được nắm tay, không được khoác vai mẹ của cháu."

"Hả?" Người đàn ông cười lớn và tiến lên một bước, bóng anh ta đổ dài như nuốt chửng Hổ Phách:

"Nhóc con mạnh miệng quá nhỉ? Nhưng mẹ nhóc là ai, là ai hả, haha, đúng là đứa trẻ ngốc nghếch."

"Đúng đấy bố, con nhóc này vừa nhận vơ, vừa ngu ngốc, lại còn béo tròn nữa chứ. Đồ xấu xí!" Con gái nhỏ của anh ta cũng bộc lộ bản chất được cưng chiều đến hư hỏng.

"Hai cái người này!" Đỗ Chung Anh bực mình muốn xông ra mắng cho bố con nhà kia một bài vì dám sỉ nhục bảo bối của sếp nhà cô, nhưng chỉ chớp mắt, cô đã thấy mình lo xa, bởi Hổ Phách đã tự mình xử lý một cách vô cùng đẹp mắt.