Chương 17

Sáng sớm hôm sau, Mạc Thanh Hà vừa mơ hồ tỉnh giấc thì giật nảy mình, vì chỗ nhạy cảm của cô đang bị bàn tay non mềm của tên trộm tí hon đột nhập.

"Hổ Phách!!" Mạc Thanh Hà hét khẽ một tiếng, mặt mày đỏ bừng, vội kéo nhẹ tay của nhóc con ra.

Nhưng nhìn xuống thì Hổ Phách vẫn híp mắt ngủ say, chỉ là hai cánh môi mỏng bé xíu chu lên như đang bú sữa càng khiến cô xấu hổ gấp vạn lần.

"Con, cái đồ dê xồm này, dám lén ăn đậu hũ của mẹ."

Mạc Thanh Hà không hề biết, cô vừa nói từ "mẹ" ngọt lịm và trơn chu như thể đã nói hàng trăm lần, sau đó còn đánh yêu hai cái lên bờ mông cong cong, lại mềm mại y như quả hồng nhỏ vừa chín tới của Hổ Phách, đắp chăn kỹ lưỡng cho nhóc con rồi mới rời giường. Dáng vẻ chẳng khác nào một bà mẹ trẻ chính hiệu mới qua thời kỳ bỉm sữa.

"Trời ạ! Sao lại muộn như vậy rồi?" Mạc Thanh Hà vừa nhìn điện thoại thì cuống cuồng.

Tối qua vì sợ đánh thức Hổ Phách nên cô không đặt báo thức. Ai ngờ! Vừa ngủ một giấc tỉnh dậy liền là tám giờ sáng!

Mạc Thanh Hà sửa soạn với tốc độ tên lửa.

Chưa đầy mười lăm phút sau, Phí Hinh Tuệ đã có mặt đúng giờ.

"Đừng nói với chị là đêm qua em thức khuya trông con nên sáng nay mới dạy muộn đấy nhé!" Phí Hinh Tuệ vừa trêu đùa, vừa nhanh tay lấy bánh mì và sữa tươi để vào túi giấy cho ai kia.

"Chị đoán xem!" Mạc Thanh Hà cũng lém lỉnh phản bác, rồi vội cầm đồ chạy ra cửa.

Nhưng ngay trước khí cánh cửa đóng lại, cô vẫn tranh thủ gửi gắm con gái nhỏ cho chị trợ lý:

"Chị Hinh Tuệ, Hổ Phách vẫn đang ngủ, lúc nào con bé dạy thì chị cho con bé xúc miệng rồi ăn sáng và chơi đồ chơi nhé ạ."

"Được rồi, chị sẽ chăm sóc bảo bối của em chu đáo. Mau đi đi."

"Vâng."

Mạc Thanh Hà đi chưa bao lâu thì Hổ Phách lồm cồm bò dậy. Nhóc con ngái ngủ đi ra phòng khách, tóc tơ rối tung như búi rơm, mắt lim dim, cả người thì tròn vo, lùn lùn y chang cái nấm nhỏ khiến Phí Hinh Tuệ vừa nhìn thấy đã bị đốn tim.

"Ỏ! Hổ Phách của mẹ Hà dậy rồi đấy à? Mau lại đây với bác nào?"

Hổ Phách ngơ ngác nhìn Phí Hinh Tuệ năm giây, rồi không hề sợ sệt đi tới, thấy người trước mặt dơ tay muốn ôm mình, nhóc con cũng dang hai cánh tay ngắn ngủn ra và ngọt lịm nói:

"Con chào bác Tuệ ạ!"

"Ôi trời, Hổ Phách giỏi quá, còn nhớ được tên bác cơ đấy."

Phí Hinh Tuệ vui tới mức muốn nở hoa.

"Đứa trẻ này quả thật rất lanh lợi." Chị thầm khen rồi bắt tay vào việc:

"Bác đưa con vào xúc miệng, sau đó chúng ta ăn sáng nhé?"

"Dạ." Hổ Phách nhìn quanh nhà rồi vội vàng hỏi:

"Mẹ con đâu rồi ạ?"

"Mẹ Hạ của con đi làm rồi. Bác Tuệ ở đây cùng con nhé! Con ăn sáng xong thì chơi đồ chơi, sau đó bác nấu bữa trưa cho con ăn, ăn xong ngủ một lát là mẹ Hạ về rồi. Được không nào?"

Hổ Phách nghe vậy thì buồn thiu. Gương mặt bụ bẫm phụng phịu như sắp khóc, rõ ràng là nhóc con buồn vì không được ở cùng mẹ, nhưng vẫn rất hiểu chuyện "dạ" một tiếng khiến Phí Hinh Tuệ cảm giác như chị vừa bắt nạt trẻ con.

"Được rồi, được rồi! Hổ Phách đừng buồn. Nếu con nhớ mẹ thì có thể gọi điện thoại cho mẹ mà." Phí Hinh Tuệ cuống quýt nịnh nọt.

Nhưng ngoài dự đoán, từ sau đó đến tận trưa, Hổ Phách không hề mè nheo đòi mẹ. Mà ăn sáng xong, nhóc con tự giác ngồi chơi một mình và mải mê thiết kế quần áo cho búp bê.

Bất ngờ hơn nữa là, những bộ trang phục mà bé con tạo ra từ đất sét cao cấp không chỉ xinh đẹp mà còn vô cùng độc lạ.

"Hổ Phách à, tất cả những bộ quần áo và váy dạ hội này đều do con tự làm sao?"

"Dạ!" Hổ Phách chu chu đôi môi mỏng, mắt sáng long lanh đáp, ngón tay nhỏ xíu, mềm mại và trắng nõn chỉ vào từng bộ rồi nghiêm túc giới thiệu:

"Cái này là mami dạy con làm đấy ạ. Cả cái này, cái này nữa ạ." Nhóc con chỉ vào bộ váy dạ hội màu hồng phấn thì bỗng nhiên ngại ngùng:

"Cái này là con làm giống như váy của mẹ ạ!"

Phí Hinh Tuệ vội nhìn chiếc váy, nhìn chăm chú tới mức có thể làm nó mòn đi một nửa.

"Chiếc váy này đúng là mẫu váy mà Thanh Hà mặc trong lễ nhận giải nữ diễn viên được yêu thích nhất năm nay."

"Trời ạ! Đứa trẻ này sao có thể làm giống đến từng chi tiết như vậy?"

"Đây là sản phẩm từ đất nặn mà một đứa trẻ ba tuổi có thể làm ra sao? Đây phải gọi là thiên tài rồi!"

Phí Hinh Tuệ âm thầm hét lên và háo hức chờ Mạc Thanh Hà về thật nhanh để có thể chiêm ngưỡng kiệt tác này.

Nhưng ông trời như thể chẳng bao giờ chiều lòng người, vì mãi đến tận bốn giờ chiều mà Mạc Thanh Hà vẫn chưa về.

Gay go hơn nữa là, Hổ Phách bắt đầu có dấu hiệu đình công vì nhớ mẹ.

"Này, em chưa quay xong à? Chị sắp không dỗ dành được con gái em nữa rồi đây này!"

"Tổ quay phim bị lỗi thiết bị nên phải ghi hình lại, chắc tầm tám giờ tối em mới được tan ca." Mạc Thanh Hà tranh thủ trả lời.

Sau đó vì sợ làm phiền Phí Hinh Tuệ nên lại nhắn thêm một tin:

"Hay là em nhờ mẹ em tới chơi với Hổ Phách để chị về nghỉ ngơi nhé ạ?"

"Thôi thôi, không cần đâu. Vì chế độ đãi ngộ của em quá tốt, nên chị đây tình nguyện cống hiến sực lực, giúp em trông con gái thêm mấy tiếng nữa vậy."

Mạc Thanh Hà đọc tin nhắn thì vừa áy náy vừa không có lựa chọn nào tốt hơn.

Vì hôm nay, Phàn Thiên Tề đích thân làm tiểu phẫu cho anh cả nhà cô, nên đương nhiên là không thể gọi chị ta, hoặc người nhà của cô tới trông Hổ Phách được.

"Hổ Phách rất ngoan nên chắc sẽ nghe lời chị Hinh Tuệ thôi mà!" Mạc Thanh Hà thầm nghĩ rồi quay lại làm việc.

Nhưng thật không ngờ, vài tiếng sau, chuyện không ai nghĩ tới bỗng nhiên xảy ra.