Chương 15

Hổ Phách lại chẳng hề biết mình vừa bị mẹ phàn nàn về vấn đề trọng lượng vượt chuẩn, còn sung sướиɠ híp mắt như chú mèo con vừa được đặt vào ổ ấm.

Hai cánh tay ngắn ngủn của nhóc con choàng qua cổ Mạc Thanh Hà, đầu nhỏ đội mũ gấu xù lông dụi dụi mấy cái vào vai cô, giọng thì ngái ngủ lẩm bẩm, lại ngọt lịm như mật ong đầu mùa:

"Thơm quá! Là mùi của mẹ."

Cả căn phòng lặng đi trong sự đáng yêu đến đau lòng.

Hạ Chi Hạ sụt sùi nhìn ông lão nhà bà, nhưng vừa quay sang hai con trai thì lại hoá thành mẫu hậu quyền lực:

"Mạc Sơn, Mạc Tường, từ giờ Hổ Phách là cháu gái bảo bối của các con, hai người các con liệu mà bảo vệ con bé cho tốt đấy!"

Đương nhiên hai người bác mới lên chức này nào dám trái lời. Không chỉ vì họ vốn dĩ yêu quý trẻ con, mà quan trọng hơn, mami của con bé chính là quý nhân của cả nhà họ. Do đó, hai thanh niên to cao đồng thanh "vâng" một tiếng rồi chuẩn bị ra về.

Ngoài hành lang, trợ lý của Phàn Thiên Tề, Đỗ Chung Anh vừa thanh toán xong, trở lại liền nghe được mấy lời này thì mừng thầm.

"Có vẻ người nhà của chị dâu rất yêu quý Hổ Phách." Cô lịch sự đi vào nói:

"Mọi người có cần cháu lái xe đưa về bệnh viện không ạ?"

"Không cần đâu, chúng ta gọi taxi là được rồi. Cháu đưa hai mẹ con Hổ Phách về trước đi." Hạ Chi Hạ niềm nở trả lời.

Ngay sau đó, bà nhiệt tình đưa tới cho Đỗ Chung Anh hai túi giấy nhỏ:

"Cháu gái, đây là trà tâm sen ở quê bác tự làm, rất tốt cho người làm việc trí óc căng thẳng." Và còn dí dỏm dặn dò thêm:

"Túi màu xanh dương này, nhờ cháu đưa cho mami của Hổ Phách, cũng chuyển lời cảm ơn của bác tới cô ấy nhé!"

"Còn túi màu hồng phấn này là bác đặc biệt tặng cho cháu. Có thêm long nhãn và đường phèn, ngọt ngào hơn, hợp với người trẻ."

Đỗ Chung Anh âm thầm học hỏi cách thức tặng quà của bà ngoại Hổ Phách. Rất tinh tế, rõ ràng thể hiện giá trị món quà và dụng ý, nhưng lại nhẹ mà không thô, gần gũi mà không giả tạo, khiến người nhận cực kỳ vui vẻ.

Cô không khách sáo, nhận hai túi giấy rồi cúi đầu lịch sự đáp:

"Cảm ơn bác Hạ, cháu sẽ đưa tận tay cho chị Tề ạ."

Không lâu sau đó, bố mẹ và hai anh của Mạc Thanh Hà đã trở lại bệnh viện, vì cậu của cô vừa thông báo, ngày mai Mạc Vũ sẽ làm một tiểu phẫu quan trọng.

Còn Hổ Phách thì suốt dọc đường từ nhà hàng về tới chung cư đều ngủ say ngáy o o.

"Chị dâu, đây là quần áo, bánh ít ngọt, hồng dẻo và đồ chơi của Hổ Phách. Em mang tạm một ít sang đây, lúc nào gần hết thì chị báo cho em, em mang sang bổ sung ạ." Đỗ Chung Anh lấy từ trong cốp xe ra bốn túi giấy kiểu túi mua sắm hàng hiệu to bự, khiến Mạc Thanh Hà và Phí Hinh Tuệ câm nín.

Vì Mạc Thanh Hà đang bế Hổ Phách nên Phí Hinh Tuệ nhanh tay nhận lấy và không khỏi tò mò:

"Ờm, Chung Anh này, một ít mà em nói là hẳn bốn túi này ý hả?"

Đỗ Chung Anh liền bật cười:

"Đó là chị dâu và chị Tuệ chưa biết thôi ạ. Sức ăn của Hổ Phách rất lớn, giống y như chị Tề vậy. Mỗi ngày, Hổ Phách thường ăn ba bữa chính và ba bữa phụ mới chịu đấy ạ!"

Phí Hinh Tuệ cười như điên suốt dọc hành lang. Trong khi Mạc Thanh Hà thì mây đen bay đầy đầu.

"Chị đừng cười nữa được không?" Mạc Thanh Hà vừa bấm mật mã mở cửa vừa lười biếng nói.

Nhưng Phí Hinh Tuệ vẫn không nhịn được cười. Chị nghiêng ngả bước vào, hai tay còn cố tình dơ cao mấy túi giấy:

"Chị nghĩ căn hộ của em sắp biến thành đại bản doanh ăn chơi của tiểu Trư Bát Giới rồi!"

"Khụ!" Mạc Thanh Hà cũng phải nén cười tới mức ho khan.

Sau đó, cô vội bế Hổ Phách vào phòng ngủ của mình, cẩn thận đặt bé con vào giữa giường, đắp chăn kỹ càng rồi mới rón rén ra ngoài.

Phí Hinh Tuệ vừa thấy Mạc Thanh Hà đi ra liền nhỏ giọng:

"Thanh Hà, vậy chuyện này có nghĩa là em và Phàn Thiên Tề kia thực sự sẽ thành người một nhà hả?"

"Chị Tuệ!!!"

"Thì không phải à? Con gái của người ta gọi em là mẹ, tin tức Phàn Thiên Tề và em có con gái nhỏ đã phủ khắp trên mạng." Phí Hinh Tuệ chỉ chỉ cửa phòng ngủ:

"Nhóc con kia lại còn có nét giống em nữa chứ, nói con bé không phải con ruột của em thì ngay cả chị cũng không tin nổi!"

Hai má Mạc Thanh Hà nóng bừng khiến cô vội chuyển chủ đề:

"Chuyện này để sau lại nói ạ. Em muốn bàn với chị chuyện công việc."

"Ừm, vậy em tính thế nào? Muốn rời giới giải trí để về nhà làm mẹ bỉm sữa à?"

"Hinh Tuệ! Chị đừng trêu em nữa được không?"

Phí Hinh Tuệ vậy mà nghiêm túc thanh minh:

"Chị nói thật mà!"

"Nếu chị là em, chị sẽ lập tức biến thành một bà nội trợ đời mới, tập trung làm vợ của phú bà, làm mẹ của tiểu Trư Bát Giới kháu khỉnh, mỗi ngày đăng một video nấu nướng gì đó lên mạng xã hội."

"Đúng đúng!" Phí Hinh Tuệ vỗ tay "bụp" một cái nói:

"Chính là làm vlogger gia đình, làm chủ đề thường thức gia đình kiểu đời mới. Em thấy thế nào?"

Mạc Thanh Hà nhíu mày nhưng cũng phải bật cười:

"Chị tưởng làm vlogger dễ lắm hả? Còn nữa, chị đừng trêu Hổ Phách là tiểu Trư Bát Giới, con bé biết sẽ buồn đấy!"

Cô tạm ngừng một giây rồi thở dài, nói ra lựa chọn không hề dễ dàng:

"Em quyết định không đóng phim nữa. Chị thấy được không?"