"Mẹ, mẹ đừng nghĩ như vậy. Con không hề có ý đó." Mạc Thanh Hà gấp gáp nói, như thể sợ chỉ cần chậm nửa giây, người phụ nữ mà cô kính yêu nhất sẽ tự giam mình trong nỗi tủi thân không thể đong đếm.
Cô nhanh gọn giải thích, nhưng mỗi câu từ đều là kết quả của cả quá trình được dạy dỗ bằng yêu thương và quan điểm sống đúng đắn:
"Không phải con phản cảm với Phàn Thiên Tề, hay e ngại vì chị ta có Hổ Phách. Mà là vì mọi mặt của chị ta đều quá xuất sắc."
Mạc Thanh Hà lặng lẽ nhìn ra ngoài trời.
Ngoài khung cửa, mưa phùn bay nghiêng đậu trên mu bàn tay cô, mảnh lạnh mỏng tang, thấm vào da thịt rồi biến mất, như một dấu lặng vô hình trong bản nhạc quá chói sáng.
Và cô chợt nhận ra, mình chính là dấu lặng ấy, nhỏ bé, bình thường, trôi giữa một đô thị lấp lánh ánh đèn và sự giàu có, nơi mà chỉ cần ngẩng đầu lên đã thấy bản thân bị nuốt chửng bởi hào quang của người khác, hoặc chỉ cần xơ sẩy một chút thôi, là chìm vào cái bóng của chính mình.
"Điều kiện đáng mơ ước như chị ta thì kiếm đâu mà chẳng có người tốt hơn con chứ." Giọng Mạc Thanh Hà nhỏ đến mức như bị gió nuốt mất.
Trong ánh đèn vàng nhạt, đôi mắt cô phản chiếu lại chính mình, hoàn toàn không còn chút tự tin thường thấy nào cả.
"Con chỉ là một diễn viên lưu lượng đang được yêu thích, có chút nhan sắc, có chút kỹ năng thì sao chứ ạ? Vẫn không thể có đủ tiền hỗ trợ bố mẹ lúc khó khăn. Còn chị ta là giáo sư, là hoa đà tái thế, người được cả Châu Á và thậm chí là thế giới ca ngợi." Mạc Thanh Hà nhìn sang mẹ của cô và cười gượng:
"Quá chênh lệch, mẹ ạ!"
Hạ Chi Hạ nhất thời không biết an ủi con gái mình thế nào. Một lát sau, bà mới vừa mỉm cười vừa thở dài nói:
"Con gái ngốc nghếch, con so cái gì mà so. Người ta giỏi thì người ta giỏi, còn với bố mẹ và các anh, con lúc nào cũng là giỏi nhất."
Giọng Hạ Chi Hạ êm như một tách trà đang bốc khói, vừa ấm vừa có chút hương gừng cay nơi cuối vị.
Bà vỗ nhẹ tay Thanh Hà, mắt cong lại như cười:
"Không phải vì Thiên Tề giúp nhà mình quá nhiều mà mẹ bị con bé mua chuộc đâu, nhưng Tề là con gái của hai bác Bắc Mao, bạn thân của bố con." Bà ngừng lại một thoáng như để ký ức xưa kịp ùa về:
"Mà hai bác đó thế nào? Cả hai đều là tình đầu rồi kết hôn, ngay cả khi gần năm mươi tuổi mà chưa có con, họ vẫn không thay lòng đổi dạ. Rồi có Thiên Tề và nuôi dạy con bé ưu tú như vậy cơ mà, Tề chắc hẳn sẽ giống bố mẹ con bé."
Mạc Thanh Hà xuỳ một tiếng:
"Rút cuộc, vẫn là mẹ yêu thích chị ta?"
"Đúng vậy, mẹ yêu thích Thiên Tề, vậy được chưa nào? Ai bảo con bé yêu con gái của mẹ."
"Mẹ!!!!"
Hạ Chị Hạ lúc này cũng nhẹ lòng hơn. Bà thấy tâm trạng con gái tốt lên thì không nghĩ nhiều nữa, nhìn vào trong thấy Hổ Phách đã ăn uống no nê nên liền nói thêm một câu:
"Con nói không sai, điều kiện của Thiên Tề tốt như vậy thì thích ai mà không được, nhưng Tề lại cố tình gieo vào trái tim non nớt của Hổ Phách rằng con là mẹ của con bé, vậy còn không phải là Tề luôn hướng về con sao?" Bà thong thả trở lại bàn ăn, nhưng mới được hai bước lại xoay người, dí dỏm nhắc nhở con gái:
"Con đó, mặc kệ con thử thách Thiên Tề thế nào thì cũng không được làm cháu ngoại bảo bối của mẹ tổn thương, phải yêu thương con gái nhỏ của con cho tốt đấy!"
"?" Mạc Thanh Hà có cảm giác như vừa bị mẹ gả phắt cho người ta với giá cực kỳ tốt.
Sự thay đổi thời thế chóng mặt này làm cô ngây ngốc. Đến khi quay vào thì đã thấy Hổ Phách ngáp ngắn ngáp dài, cả gương mặt non nớt phớt hồng như thể được vẽ bằng cọ nước.
"Mẹ ơi!" Nhóc con đang lim dim trong lòng bà ngoại, mí mắt sắp dính chặt vào nhau, nhưng vừa thấy Mạc Thanh Hà đi vào liền nũng nịu dơ hai cánh tay ngắn ngủn lên đòi bế.
Phí Hinh Tuệ lén lút đẩy khẽ Mạc Thanh Hà đang đứng im như bình hoa:
"Còn đứng đó làm gì, mau, con gái nhỏ của em gọi kìa."
Mạc Thanh Hà vội vàng đưa tay bịt miệng Phí Hinh Tuệ, mặt đỏ bừng như thể đang diễn vai mẹ kế độc ác trong một vở kịch cổ tích, mà khán giả lại toàn là người nhà.
Không còn đường lui, Mạc Thanh Hà đành hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi bước tới, từng bước như đang đi trên đám mây mỏng giữa trời mưa, chạm mạnh sợ tan, nhưng không bước thì lại chẳng nỡ.
Cô cúi xuống, đón lấy thân hình mềm mại như chiếc gối bông của Hổ Phách.
Nhưng trời ạ! Nhóc con này không hề nhẹ chút nào.
Vừa bế lên, Mạc Thanh Hà suýt nữa bật ra một tiếng "ối trời", phải nhanh tay ôm chặt kẻo bảo bối nhỏ rơi tuột xuống.
"Trời đất ơi, Phàn Thiên Tề cho con bé ăn cái gì mà béo ủn thế này hả?" Thanh Hà thầm than trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải trưng ra nụ cười dịu dàng chuẩn "mẹ hiền quốc dân".