"Mẹ!!!" Mạc Thanh Hà bật cười nói. Mặc dù Thanh Hà cũng thoáng bất ngờ vì nhóc con này nhìn khá giống mình, nhưng bên ngoài thì vẫn mạnh miệng:
"Hổ Phách đâu phải con gái ruột của con, cũng không phải họ hàng nhà chúng ta. Làm sao có thể giống con được chứ?"
"Sao lại không thể?" Hạ Chi Hạ dí dỏm phản đối, còn đưa ra dẫn chứng chắc nịch:
"Con bé cũng đâu phải con ruột của Thiên Tề, nhưng vẫn giống Tề như đúc đó thôi."
Câu nói tưởng như vô tình trêu đùa của bà lại khiến đầu óc Mạc Thanh Hà nổ tung, như thể vừa đạp trúng một quả bom hạng nặng.
"Không thể nào!" Cô nghĩ thầm, rồi lắp bắp xác nhận:
"Mẹ vừa nói gì cơ ạ?"
Hạ Chi Hạ bật cười. Vì vài tiếng trước đó, chính bà cũng không tin nổi chuyện này.
"Mẹ nói là Hổ Phách không phải do Thiên Tề sinh ra. Con bé được Tề cứu trong trận lũ quét lịch sự ở vùng biên giới phía bắc." Bà vừa kể vừa quan sát sắc mặt con gái:
"Tình hình lúc đó vô cùng nguy hiểm, cả làng mười nhà thì chết chín, con bé mới sáu tháng tuổi đã bị bùn đất cuốn đi, không còn người thân, không còn nhà cửa, may mắn được Thiên Tề tìm thấy và cứu chữa, hôn mê hẳn ba ngày ba đêm mới tỉnh."
Mạc Thanh Hà cắn môi tới phát đau.
Cô không ngờ, một đứa trẻ mới ba tuổi lại trải qua mất mát lớn như vậy. Cũng không ngờ, con người ngang ngược kia lại cao cả như vậy.
Và càng không ngờ nhất là, Hổ Phách lại cực kỳ giống Phàn Thiên Tề, và cũng có nét giống cả cô?
"Giữa ba người xa lạ có thể tồn tại mối dây ràng buộc kỳ diệu đến thế sao?"
Ý nghĩ này lướt qua đầu Mạc Thanh Hà như một cơn gió có mùi hoa lạ, vừa dịu dàng, vừa khiến người ta ngẩn ngơ sợ hãi.
Cô cảm giác như có ai đó đang hiên ngang kéo mình vào một bức tranh nhân sinh không tưởng, nơi những gam màu tối được ủ bằng rượu ngọt, khiến người ta vừa chếnh choáng say, vừa không phân rõ đây là mộng đẹp hay cơn mê dài.
Nhưng bất chợt, gió lạnh len qua khe cửa khiến Mạc Thanh Hà bừng tỉnh.
"Mẹ, sao mẹ biết Hổ Phách không phải do Phàn Thiên Tề sinh ra?"
"Là do Thiên Tề kể cho mẹ và bố con nghe lúc ở bệnh viện."
"Mẹ, chị ta kể thế nào thì mẹ liền tin thế ấy sao ạ? Hổ Phách giống chị ta như vậy, nói không phải là con ruột, ai mà nghe được chứ ạ?"
"Vậy theo lập luận của con thì Hổ Phách trông cũng giống con, thì con bé chắn chắn cũng là con ruột của con rồi?"
"Mẹ!!!"
"Được rồi, con đừng có mà giận dỗi." Hạ Chi Hạ tiếp tục nói tốt giúp con rể tương lai của bà:
"Chuyện này bố mẹ không chỉ nghe từ miệng của Thiên Tề đâu. Còn có anh họ của con bé, tên gì nhỉ? À, là Đào, Phàn Đào. Trưa nay, Thiên Tề và Hổ Phách đi từ quê lên bằng chiếc bán tải của cậu Đào, phía sau là hẳn một thùng xe các loại đặc sản đấy, anh hai con mang về rồi."
"Cậu Đào kể, ngày Thiên Tề ôm Hổ Phách về, con bé nhỏ xíu như cái kẹo ấy, nằm rúc vào lòng Thiên Tề, hơi thở yếu ớt mà vẫn ngoan lạ. Cả người gày gò như suy dinh dưỡng, vậy mà hai má vẫn phơn phớt hồng, như thể trong tận cùng của sợ hãi vẫn hạnh phúc vì tìm được hơi ấm của sự sống."
"Năm đó Thiên Tề hai lăm tuổi, một năm trước còn bận rộn giảng dạy khắp Châu Á vì là giáo sư y học tái tạo trẻ nhất khu vực, thì lấy đâu ra thời gian mà sinh con được chứ?"
"?" Mạc Thanh Hà nhìn mẹ cô một lát rồi không phục hỏi tiếp:
"Chị ta bận thì bận thật, nhưng chị ta có tiền mà mẹ. Biết đâu lại dùng cách nhờ người mang thai hộ cũng nên!"
Hạ Chi Hạ nhất thời nghẹn họng.
"Này, con đóng nhiều phim truyền hình quá nên bị nhiễm rồi." Bà bật cười, giọng pha chút trách yêu:
"Con tưởng làm mấy chuyện này dễ lắm hả? Nhận con nuôi hay mang thai hộ đều phải có giấy tờ pháp lý cả đấy."
Nói xong, bà bỗng khựng lại, khẽ ho hai tiếng như để giấu đi chút ngập ngừng. Sau đó, bà chậm rãi bước đến gần con gái, giọng nói cũng nhỏ dần và mang theo vẻ nửa đùa nửa thật:
"Hơn nữa, Thiên Tề thật sự yêu con, còn là yêu thích từ hồi nhỏ như cái nấm. Nếu vậy, Tề một mình theo đuổi con chẳng phải sẽ thuận lợi hơn à, sao còn phải nhờ người ta mang thai hộ để sinh thêm một cái đuôi nhỏ?"
"Mẹ, làm gì có ai yêu nhau kỳ cục như vậy chứ ạ?" Mạc Thanh Hà không thể chấp nhận rằng, ngay từ khi cô một tháng tuổi đã gặp được tình yêu của đời mình.
Cô phụng phịu nói, hai má phồng lên như con mèo nhỏ xù lông, vừa tức, vừa ngượng đến mức muốn độn thổ.
"Mẹ bị chị ta mua chuộc rồi."
Hai từ "mua chuộc" vừa rơi xuống liền khiến Hạ Chi Hạ nhất thời khựng lại.
Trong giây lát, bà cảm giác như mình thực sự là kẻ hám lợi, và vừa bị con gái tát cho một cái, không đau, nhưng nhói.
Bà hơi cúi đầu, giọng mang theo chua xót nhàn nhạt:
"Con thấy mẹ ham tiền lắm đúng không? Mẹ ham tiền nên bán đứng con gái?"