Ba người vừa xuống đến cổng chung cư thì một cô gái trẻ với tác phong chuẩn chỉnh của một trợ lý chuyên nghiệp đã nhanh chóng bước tới.
Dáng đi thẳng tắp và ánh mắt tinh anh như rẽ đôi màn mưa phùn dày, khí thế này giống Phàn Thiên Tề đến năm phần.
"Chị dâu, em là Đỗ Chung Anh, trợ lý riêng của chị Tề. Trong thời gian Hổ Phách ở đây, mọi vấn đề liên quan đến con bé, nếu chị không tiện liên lạc với chị Tề thì cứ gọi cho em ạ." Đỗ Chung Anh vừa nói vừa hành động, nhanh nhẹn rút từ túi áo ngực ra một tờ giấy ghi chú nhỏ và đưa tới bằng hai tay.
"Đây là số điện thoại của em. Bất cứ khi nào cần, chị dâu đều có thể gọi."
"Chị dâu?" Phí Hinh Tuệ vừa buột miệng nói thì lập tức được gọi tên.
"Em chào chị Tuệ, chị có thể gọi em là Chung Anh, em rất vui được làm quen với hai chị ạ."
"???" Cả Mạc Thanh Hà lẫn Phí Hinh Tuệ đều nhất thời câm nín.
Phí Hinh Tuệ liếc sang Thanh Hà, liền thấy viền tai của đứa em này đỏ ửng thì nén cười nghĩ:
"Ôi trời, có khi nào tin đồn lại thành thật không? Vì trông giống thật quá rồi!"
Rất nhanh sau đó, tại nhà hàng, không khí càng trở nên siêu thực hơn nữa. Khi mà Hổ Phách được tận hưởng đặc quyền của "cháu ngoại bảo bối" trong gia đình.
Mạc Thanh Hà xấu hổ tới đen mặt.
Phí Hinh Tuệ thì nghẹn họng, ngồi im xem kịch hay.
Mạc Sơn và Mạc Tường lại y như hai khúc gỗ bị đóng đinh tại chỗ. Hai người vừa mừng tới phát khóc, lại vừa thẹn đến mức muốn tự vả mặt khi biết được, người giúp họ thoát cảnh nợ nần trồng chất chính là đứa bé béo tròn năm xưa.
"Thật không thể tin nổi!" Mạc Sơn nhỏ giọng thốt lên và đẩy nhẹ em trai sinh đôi:
"Tường, em nói xem, quả hồng nhỏ ngày đó đúng là ân nhân của cả nhà chúng ta?"
"Đúng vậy!" Mạc Tường cười kiểu bất lực và nhắc lại chuyện xưa:
"Hồi đó, ba anh em mình còn lớn tiếng nói nó là con gái, còn thách thức xem nó có gì mà đòi lấy em gái xinh đẹp của chúng ta?"
"Khụ!" Mạc Sơn ho khan đỏ cả mặt, và đương nhiên là không thể phủ nhận.
"Ai mà ngờ được, đứa trẻ lùn như cái nấm đó lại có bản lĩnh lớn như vậy chứ?"
Mạc Tường liếc anh trai sinh đôi rồi chỉ chỉ sang phía Hổ Phách:
"Ngay bây giờ cũng có một cái nấm kia kìa, còn giống y chang đứa bé kiêu ngạo năm đó nữa."
"Ờ!" Mạc Sơn gật gù rồi hai mắt sáng lên như đèn pha nói:
"Năm xưa, quả hồng nhỏ kia tự xưng là tề thiên đại thánh, vậy không biết nhóc con này giờ là gì đây?"
Hai anh em xì xào xong thì cùng phá lên cười, khiến mẹ của họ nhíu mày:
"Các con lớn đầu rồi còn không có ý tứ gì hết, doạ cháu gái sợ đấy!"
"Bà ngoại, con không sợ đâu ạ!"
Cả nhà: "???"
Hạ Chi Hạ cười đến nở hoa. Nhiều năm này, cả nhà bà đều lao đao vì gánh nặng tài chính, rồi lại đến chuyện không may của con trai cả. Trong nhà lại chưa đứa nào kết hôn, nên chẳng có đến một cái bóng trẻ con nào, buồn muốn trầm cảm.
Giờ thì tất cả đảo ngược hoàn toàn.
Mạc Đổng Đình ngồi ngay bên cạnh, ông đang ăn cũng phải khựng tay giữa chừng, ánh mắt bất giác mềm lại khi nghe hai tiếng "bà ngoại" ngọt lịm kia.
Rõ là ông đang ghen, kiểu ghen hiền lành, vừa buồn cười lại vừa thương.
Ông đặt đũa xuống, giọng trầm ấm pha chút dò hỏi và chẳng giấu nổi niềm thích thú:
"Hổ Phách này, thế con gọi ông là gì nhỉ?"
Câu hỏi vừa dứt, cả bàn ăn lập tức rơi vào trạng thái nín thở chờ đáp án.
Mạc Sơn và Mạc Tường vừa liếc nhau xì xào, vừa cố nén cười:
"Trời ạ! Hoá ra là Hổ Phách cơ đấy. Oai phong chẳng kém gì danh xưng Tề Thiên Đại Thánh của mami nó năm xưa!"
Hổ Phách chẳng hề biết mình đang được hai bác quan tâm từng li từng tí. Mà vừa nghe ông hỏi, nhóc con liền ngẩng phắt đầu lên, hai mắt sáng trong như sao, giọng thì non choẹt, lại ngọt như rắc thêm đường vào hũ mật:
"Con gọi ông là ông ngoại ạ. Ông ngoại có yêu con không ạ?"
"Ỏ!" Mạc Đổng Đình và Hạ Chị Hạ vui vẻ nhìn nhau. Hai người sắp bị đứa trẻ này làm cho tiểu đường rồi.
Mạc Đổng Đình vội nghiêng người tới, giọng trầm ấm mà gấp gáp như sợ ai đó giành phần trước:
"Tất nhiên là ông ngoại yêu con rồi! Yêu con nhất, được chưa nào?"
Chưa kịp để ông dứt câu, bà lão nhà ông đã nhanh chóng chen lời:
"Bà ngoại cũng yêu con nhất! Không ai được tranh phần với bà đâu nhé!"
Hổ Phách nghe thấy vậy thì đôi mắt tròn vo đảo qua đảo lại giữa hai ông bà, cái miệng nhỏ xíu cong cong đầy kiêu ngạo, hai cánh tay ngắn ngủn dơ cao quá đầu và làm điệu bộ nghiêm túc đến buồn cười:
"Vậy, con yêu ông ngoại nhiều như này ạ."
Sau đó, bé lại háo hức dang rộng tay hơn, giọng ngọt xốp như kẹo bông:
"Con yêu bà ngoại nhiều, nhiều, nhiềuuu như này ạ!"
Phí Hinh Tuệ cùng Mạc Sơn và Mạc Tường liếc nhau cảm thán:
"Đứa nhỏ này dẻo miệng quá rồi!"
Hạ Chi Hạ và Mạc Đổng Đình thì vui tới mức tưởng như đang mơ. Hai người vô thức cùng nhìn sang con gái mình, đúng lúc Mạc Thanh Hà cũng nhìn về phía họ.
Bốn con người, ba thế hệ, hai hoàn cảnh chớ trêu tạo thành mớ cảm xúc khó gọi thành tên.
Ngay sau đó, trước khi bữa ăn kết thúc, Hạ Chi Hạ khẽ kéo con gái mình ra một góc yên tĩnh gần cửa sổ.
Ánh đèn nhà hàng hắt xuống mềm như sáp, chiếu lên gương mặt hai mẹ con, một đằm thắm từng trải, một tươi mới kiêu sa.
"Thanh Hà, mẹ xin lỗi vì đã khiến con thiệt thòi rồi." Hạ Chi Hạ lên tiếng. Giọng bà chậm rãi, từng chữ như tan ra giữa khoảng không, nhẹ mà sâu, như mưa phùn chao nghiêng qua mái hiên cũ.
"Mẹ, đó đâu phải lỗi của mẹ chứ ạ." Mạc Thanh Hà mỉm cười:
"Vả lại, mẹ xem, không phải con còn có thêm một cô con gái nhỏ đáng yêu, lanh lợi như vậy sao ạ?"
Hạ Chi Hạ hiền hậu cong lên khoé môi. Bà lặng lặng nhìn con gái, rồi nhìn Hổ Phách, rồi lại nhìn con gái, và rồi, ánh mắt dần nhuốm màu cũ của bà ánh lên một điều khó tin tới không tưởng nổi.
"Thanh Hà này, con có thấy Hổ Phách có nét giống con lắm không?"