"Em có nhiều điều muốn hỏi tôi lắm đúng không?" Phàn Thiên Tề lên tiếng, khi cô và Mạc Thanh Hà đang ngồi ở ban công căn hộ.
Trong phòng khách, cách cửa kính trong suốt, Hổ Phách đang chơi ghép nhà gỗ cùng Phí Hinh Tuệ.
Mạc Thanh Hà cũng nhìn nhóc con thật lâu rồi mới quay lại đối diện với người kia:
"Sao chị lại giúp tôi? Hay đúng hơn là sao chị lại tốt với gia đình tôi như vậy?" Giọng Thanh Hà nhỏ dần và tim cũng đập chậm lại.
Như thể để chờ nghe đáp án, lại như thể không muốn nghe, vì sợ người trước mặt sẽ đưa ra điều kiện trao đổi không khác gì những lời đề nghị trần trụi đến dơ bẩn của những kẻ trước đó, chẳng hạn như Vương Phú Quý hoặc Tô Gia Bảo.
Nhưng cho dù câu trả lời là gì đi nữa, thì trong "giao dịch" này, cô cũng đáng giá quá rồi.
Vì chỉ trong chưa đầy một ngày, người phụ nữ trước mặt đã khiến cả thế giới của cô đảo lộn. Tin xấu trên mạng bị xoá sạch, anh cả có cơ hội hồi sinh, bố mẹ và hai anh trai sinh đôi thì thoát khỏi món nợ khổng lồ mà cả đời cũng không dám mơ trả nổi.
"Nếu chị nói chị làm những điều đó là vì chị, thì em có tin không?"
"?"
Phàn Thiên Tề nhìn vẻ mặt vừa không tin, lại vừa cảnh giác của Mạc Thanh Hà thì bật cười nhẹ, sau đó không cần vòng vo, không dấu diếm mà thẳng thắn thừa nhận:
"Vì chị yêu em!"
"Thật đấy! Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, chị đã biết em chính là vợ tương lai của chị."
"Khụ!" Mạc Thanh Hà ho khan.
Mặc dù cô là diễn viên, diễn cảnh được tỏ tình cũng không hề ít và còn lãng mạn hơn nhiều. Nhưng khi được nghe một cách trực tiếp và bất ngờ như hiện tại thì hoàn toàn không thích nghi nổi.
Vì ngay cả kịch bản phim ăn khách nhất cũng không dám viết như vậy.
"Chị đang trêu đùa tôi đấy à? Hay là muốn lừa gạt trẻ em?" Cô cũng thẳng thắn chất vấn, mặc dù điều tiếp theo có hơi khó nói.
"Lần đầu tiên chị nhìn thấy tôi, tôi mới tròn một tháng tuổi, chị mới ba tuổi thì sao có thể gọi là thích, chứ đừng nói là yêu."
Mạc Thanh Hà vừa dứt lời thì đã bị ánh nhìn nửa trêu đùa, nửa cưng chiều của Phàn Thiên Tề làm cho ngại đỏ mặt.
Ánh mắt đó chẳng có chút ngượng ngùng nào, ngược lại còn hiên ngang, tự tin đến mức khiến người ta vừa muốn né tránh, vừa muốn chìm sâu.
"Sao lại không thể? Đó gọi là nhân duyên trời ban."
Phàn Thiên Tề cố tình nghiêng đến khiến khoảng cách giữa cả hai chỉ còn một hơi thở. Giọng hạ thấp, mềm ấm nhưng lại mang theo chút quyền thế:
"Hơn nữa, năm đó, chị đứng trước đông đảo họ hàng cùng khách quý của bố mẹ em và tuyên bố rằng, lớn lên chị sẽ cưới em về làm vợ. Mà hiện tại, trên khắp mạng xã hội trong nước và ngay cả khắp Châu Á, ai mà không biết, vợ của chị chính là em, còn có cả Hổ Phách là con gái nhỏ của chúng ta nữa, chỉ thiếu một tờ giấy đăng ký kết hôn và lễ cưới linh đình nữa thôi."
Mạc Thanh Hà nhất thời không biết phản kháng thế nào, nhưng cô không muốn cứ như vậy bị người ta đặt trong lòng bàn tay, nên thẹn quá hoá giận, lắp bắp nói:
"Chị cố ý!"
"Chị, chị biếи ŧɦái."
"Hả?" Phàn Thiên Tề suýt phì cười nhưng lại không nỡ.
Vì dáng vẻ của Mạc Thanh Hà lúc này giống y hệt một chú mèo nhỏ đang xù lông, vừa muốn tỏ ra dữ dằn lại vừa lộ rõ vẻ ngốc nghếch.
Đôi mắt thì ươn ướt như phủ sương, mày khẽ chau, môi đỏ mím lại, trông vừa kiêu ngạo vừa vụng về.
Tổng thể cả gương mặt của Mạc Thanh Hà ửng hồng như cánh đào bị nắng xuân sưởi quá lâu, đẹp lạ và khiến người ta muốn cúi xuống dỗ dành.
Cuối cùng, Phàn Thiên Tề thực sự không cưỡng nổi nên vội liếc vào trong, thấy Phí Hinh Tuệ và Hổ Phách đang quay lưng lại nên liền chớp thời cơ, nghiêng đến hôn lên môi người đối diện một cái.
"Chát!"
"Xin lỗi, chị..."
"Hoá ra chị cũng không khác gì những kẻ có có tiền và quyền ngoài kia."
Mạc Thanh Hà vừa thẹn vừa giận, giọng run run mà vẫn cố giữ vẻ kiêu hãnh. Đây là nụ hôn đầu của cô đấy, nụ hôn mà cô vẫn giữ gìn suốt bao năm, ngay cả khi đóng phim, cô cũng kiên quyết tránh mọi kịch bản có cảnh thân mật. Thế mà con người đáng ghét này lại dám làm bừa.
Cô cắn môi, bàn tay siết chặt bên sườn, trong lòng dâng lên một cơn uất nghẹn.
Cô muốn ngẩng đầu, hiên ngang tuyên bố rằng sẽ trả lại hết tất cả số tiền mà người ta vừa giúp gia đình cô, không thiếu dù chỉ một đồng.
Nhưng lý trí kịp thời nhắc cô rằng "không thể".
Khoé mắt Mạc Thanh Hà cay xè, cô bỗng thấy mình nhỏ bé và thất bại đến đáng thương.
Cuối cùng, cô giận dỗi nhìn người trước mặt, rồi tự vỗ về bản thân:
"Đại gia này vừa đẹp vừa hào phóng thế cơ mà, có gì phải buồn chứ?"
Nên cô cố tình tỏ ra buông thả nói:
"Xin lỗi chị, lúc nãy tôi nói sai rồi, chị không giống những kẻ ngoài kia, chị giỏi hơn, giàu hơn, đẹp hơn, cũng chi tiền nhiều hơn. Vậy tôi sẽ làm người của chị. Tôi vẫn giữ mình trong sạch đấy, chị yên tâm. Chị muốn hôn bao nhiêu lần, muốn làm chuyện đó bao nhiêu lần?"
"Thanh Hà!"