Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cực Phẩm Nhân Duyên

Chương 1

Chương Tiếp »
Tây Đường có hai thứ vô cùng nổi tiếng. Thứ nhất là tổ hợp hồng cổ siêu đẹp, trải dài ngay dưới chân dãy núi Khổng Lồ. Thứ hai là gia đình thầy thuốc danh chấn nhất vùng, Phàn Đông Bắc.

Dân địa phương vẫn đùa rằng, vườn hồng nhà ai nở thì nhà ấy phát tài, mà vườn hồng Phàn gia thì nở quanh năm. Chắc vì thế nên nhà họ Phàn không chỉ giàu, mà còn sinh ra được một bảo bối nhỏ béo ủn như quả hồng chín mọng, vừa nhìn đã muốn cắn một cái.

Nhưng đứa trẻ này không phải dễ có. Mãi khi Phàn Đông Bắc và vợ của ông, Ỷ Mao gần năm mươi tuổi mới sinh được, cũng là đứa con duy nhất nên được đặt tên là Thiên Tề.

Phàn Thiên Tề từ nhỏ đã là viên ngọc được nâng niu bằng cả hai tay, ăn ngon mặc đẹp, ai gặp cũng phải nhìn thêm vài lần vì quá đáng yêu, chỉ trừ một điểm là nhóc con hơi tròn. Mà không. Là cực kỳ tròn!

Mẹ cô thường gọi yêu là quả hồng nhỏ, còn bố thì cười bảo:

"Thế này mới là phúc khí, nhìn vào đã thấy tài lộc đầy nhà."

Quả hồng nhỏ này vừa tròn vừa cứng đầu, thích mặc quần áo rộng phùng phình như đám mây bị gió thổi phồng, thích ăn đủ thứ trừ thịt, chỉ cần ngửi mùi thịt là nhăn mũi như mèo gặp chanh, và đặc biệt thích tuyên bố chủ quyền với bất cứ thứ gì mình thích.

Rồi một ngày, Phàn Đông Bắc dắt con gái nhỏ sang thăm cố nhân, Mạc Đổng Đình ở đầu tỉnh bên cạnh, cách nhà họ hẳn nửa ngày đi đường.

Đó là một buổi sáng đầu đông còn ngập nắng, vườn hồng nhà họ Mạc đang nở rộ. Gió nhẹ lay cành, từng cánh hồng lười biếng rơi xuống như đang đánh võng giữa không trung. Mùi hương dìu dịu, ngọt vừa đủ để khiến người ta thấy lòng mình cũng mềm ra một chút.

Trong nhà, Mạc Đổng Đình đang bận rộn tiếp khách. Vợ của ông là Hạ Chi Hạ thì bế con gái nhỏ vừa tròn một tháng tuổi, da trắng như bánh sữa, đôi môi nhỏ khẽ mím, ngủ ngoan như một khúc nhạc nhẹ.

Phàn Đông Bắc dẫn con gái bảo bối của ông vào nhà. Phàn Thiên Tề ba tuổi không hề sợ đông người, hai má ửng đỏ vì gió, tay thì ôm theo một giỏ nhỏ hồng chín căng mọng, bước từng bước nhỏ xíu nhưng chắc nịch khiến ai cũng phải chú ý.

Vừa thấy em bé đang ngủ du du trong tã bông trên tay dì, Phàn Thiên Tề liền sững lại, nghiêng nghiêng đầu nhỏ, đôi mắt tròn xoe sáng long lanh như vừa phát hiện ra báu vật hiếm quý.

Rồi không chờ ai bảo, nhóc con lon ton tiến tới, đặt giỏ hồng lên bàn gỗ như đặt một báu vật quan trọng, rồi lại vội chạy ra cửa, vừa tủm tỉm vừa phủi bụi trên quần áo như thể đang ra lệnh cho vũ trụ "phải sạch sẽ trước khi tôi tiếp chuyện quan trọng đây" khiến người lớn phải liếc nhau nén cười.

Hạ Chi Hạ cũng không ngoại lệ. Cô nhìn đứa trẻ nhà bạn thân của chồng thì tò mò. Cho đến khi nhóc con quay lại thì mới thực sự phải cảm thán:

"Nhóc con này rất xinh đẹp!"

Xinh đẹp thôi chưa đủ, ánh mắt cô bé còn sắc như dao nhỏ, lại sóng sánh như rượu ngọt ủ đủ độ khi nhìn con gái nhỏ nhà mình, nên Hạ Chi Hạ bèn dịu dàng nói:

"Chào con, con là Thiên Tề à?"

"Dạ!" Phàn Thiên Tề lập tức trả lời, rồi cong môi, ánh mắt long lanh như viên bi pha lê, thêm giọng nhỏ nhưng dõng dạc:

"Dì ơi, con có thể nắm tay em bé không ạ?"

Hạ Chi Hạ tất nhiên là không thể từ chối lời đề nghị lễ phép này, nhưng thứ khiến cô và mọi người bất ngờ chính là, nhóc con này còn biết xoa xoa tay vào nhau, thổi hơi cho ấm tay rồi mới đưa đến nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của bé con nhà cô.

"Mềm quá. Còn thơm mùi sữa nữa nha!" Phàn Thiên Tề vô cùng thích bàn tay bé xíu kia, mềm như đậu hũ non khiến nhóc con không dám nắm chặt, nhưng lại to gan áp bàn tay ấy lên má mình xoa xoa, mắt lấp lánh nhìn trộm em bé nhà người ta như đang đánh giá chất lượng hàng hóa.

Rồi bất chợt líu lo gọi phụ huynh nhà mình:

"Bố ơi, em bé đáng yêu quá. Con thích ạ!" Phàn Đông Bắc chưa kịp uống ngụm trà nào thì đã nghẹn, vội nhỏ giọng nịnh nọt con gái rượu:

"Ừm, vậy thỉnh thoảng bố đưa con sang đây chơi với em, được không?"

Nhưng nhóc con ba tuổi lại đáp một câu khiến mọi người trong tiệc đầy tháng đồng loạt ngây ngốc:

"Không ạ. Bố làm nhiều đồ ăn cho con ăn nhé. Con muốn lớn thật nhanh, sau đó cưới em làm vợ!"

"Khụ!"

"Khụ!"

Mạc Đổng Đình và vợ ông không hẹn mà cùng ho khan.

Ba anh trai nhỏ của Mạc Thanh Hà cũng trố mắt nhìn đứa bé tròn vo đang đứng cạnh mẹ của họ với vẻ sửng sốt không thể tin nổi:

"Một nhóc con lùn như cái nấm mà đã dám lập kế hoạch hôn nhân từ năm ba tuổi?" Mạc Vũ lớn nhất, năm nay tám tuổi, cao to hẳn Phàn Thiên Tề, nhóc con nghĩ thầm rồi không nể nang tiến tới:

"Này, đây là em gái nhỏ vàng ngọc của bọn anh, lớn lên chắc hẳn xinh đẹp nhất vùng, em có gì mà đòi lấy em ấy hả?"

Hai anh trai sinh đôi năm tuổi của Mạc Thanh Hà cũng không vừa, hiên ngang xen lời:

"Đúng vậy! Em còn là con gái nữa chứ. Con gái ai lại lấy con gái?"

Người lớn vừa lén lút liếc nhau vừa hồi hộp chờ xem nhóc con đến từ cao nguyên kia sẽ đối đáp ra sao. Chỉ thấy đứa trẻ này khiến họ thực sự mong chờ, khi Phàn Thiên Tề ba tuổi dõng dạc tuyên bố:

"Vì em là Phàn Thiên Tề, Tề Thiên đại thánh, các anh chỉ cần nhớ như vậy là được." Phàn Thiên Tề cong môi nói rồi lại hì hì nhìn Mạc Thanh Hà nhỏ xíu như cái kẹo, ánh mắt long lanh mà tinh quái, như thể âm thầm nói với bé con:

"Chị đã chấm em là vợ tương lai của chị rồi đấy!"
Chương Tiếp »