Chương 30

Không phải đây chính là thiếu niên mà con trai ông từng nhắc tới — người đang tham gia chương trình Trao đổi nhân sinh đó sao?

Tiết mục của bọn trẻ thôi sao? Vậy mà còn hét giá trời ơi đất hỡi cho một củ nhân sâm!

Chu Trạch Giai và Đường Băng Ngọc không hay biết rằng, họ đã bắt đầu nổi danh trong thế giới của trẻ con, đặc biệt Chu Trạch Giai còn được phong là "bạn trai quốc dân". Hiện giờ, hai người bọn họ đã có một lượng fan CP hùng hậu.

(CP: Couple - fan ghép đôi)

Chu Trạch Giai đưa Đường Băng Ngọc đến nhà hàng Tây này, tất nhiên không chỉ để khoe tài đánh đàn, mà mục đích chính là giải quyết vấn đề cơm nước cho mấy ngày sắp tới.

Nếu muốn kiếm tiền ăn cơm, thật ra Chu Trạch Giai có cả trăm cách. Thế nhưng tổ chương trình đang quay tại đây, nên việc dùng âm nhạc để kiếm tiền rõ ràng là lựa chọn tốt nhất. Đặc biệt, nhà hàng Tây này lại khá xa hoa, khách lui tới đều thuộc giới có thu nhập cao, càng thuận lợi cho bọn họ.

Đường Băng Ngọc vẫn chưa nhận ra ý đồ của Chu Trạch Giai. Mãi đến khi hai người kết thúc màn biểu diễn bốn tay liên khúc, tiếng vỗ tay vang lên bốn phía, nàng mới ngượng ngùng nhìn sang Chu Trạch Giai. Dù đã học dương cầm ở nhà rất lâu, nhưng đây là lần đầu tiên nàng biểu diễn ở nơi như thế này, cảm giác xấu hổ khó tả khiến nàng không khỏi đỏ mặt.

Chu Trạch Giai kéo tay Đường Băng Ngọc, hai người cùng cúi đầu cảm tạ khán giả xung quanh. Khoảnh khắc ấy, dường như cả sân khấu đều thuộc về bọn họ. Khi hai người vừa trở về bàn ăn, quản lý nhà hàng đã vội vã bước tới.

"Tiểu soái ca, cậu và cô bé này đánh đàn rất hay, trình độ cực kỳ cao đó!"

Quản lý nhà hàng vốn cũng từng học đàn, ngoài tính cao nhã, y hiểu rằng dương cầm còn có thể mang lại lợi ích thực tế. Muội muội y làm giáo viên dương cầm, nên đối với âm nhạc, y cũng khá am tường.

"Ngài là?" Chu Trạch Giai giả vờ không biết thân phận đối phương, nhưng chỉ nhìn ánh mắt là hắn đã đoán ra rồi.

"Ta là quản lý nhà hàng này. Tiểu soái ca, thế này đi, ta mời cậu đến đây biểu diễn một thời gian. Đổi lại, bọn ta sẽ chuẩn bị sẵn cơm nước cho hai người, mỗi trưa chỉ cần đánh đàn một đến hai tiếng là được."

Quản lý nhà hàng đã tính sẵn trong lòng: đợi sau khi chương trình lên sóng, chỉ cần chụp lại khoảnh khắc hai người biểu diễn ở đây, đăng lên quảng bá, chắc chắn sẽ kéo theo lượng khách đông đảo. Huống hồ, Chu Trạch Giai hiện giờ trên mạng đã rất nổi tiếng, đợi khi tiết mục phát sóng, danh tiếng của hắn chỉ có thể bùng nổ hơn nữa.

Lời đề nghị ấy khiến Chu Trạch Giai vô cùng hài lòng, trong khi Đường Băng Ngọc thì ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ đến khi thấy Chu Trạch Giai thương lượng với quản lý xong, nàng mới biết: hóa ra hai người vừa ký hợp đồng làm "nghệ sĩ cư trú".

Nhà hàng cao cấp như thế này, mức đãi ngộ tự nhiên cũng không tệ. Một phần bò bít tết trong thực đơn thôi đã hơn ngàn tệ, nên mức cát-xê mà quản lý đề nghị – hai nghìn tệ một giờ cho mỗi người – quả thực là "rút máu" vì bọn họ. Với người bình thường, đừng mong nhà hàng chịu chi con số ấy.