Chương 1.1

Một giờ bốn mươi chín phút, đêm khuya.

Trên đoạn đường đèo quanh co, vài ngọn đèn đường chập chờn sáng tối, chiếu rọi khung cảnh đường sá không rõ ràng. Con đường này trông như bị bỏ hoang đã nhiều năm.

Bỗng nhiên, một luồng sáng từ xa chiếu tới, soi rõ con đường đá lởm chởm, kèm theo tiếng bánh xe nghiến qua mặt đường.

Một chiếc xe tải chạy đến, nó từ trong màn đêm đen kịt xuất hiện, cứ như thể từ hư không mà ra. Chiếc xe tải lớn di chuyển rất chậm, thùng xe chất đầy hàng hóa nặng trịch, rõ ràng là đã quá tải.

Người lái xe là một thanh niên, bên cạnh cậu đặt một chiếc quạt nhỏ đang vù vù thổi, nhưng chẳng làm cậu bớt nóng được bao nhiêu. Mồ hôi trên trán thanh niên không ngừng tuôn ra, nhưng cậu cũng chẳng buồn lau, vô cùng tập trung vào tình hình đường phía trước.

Ngồi cạnh cậu là một người đàn ông trung niên, đeo kính gọng đen, trông khoảng chừng bốn mươi tuổi. Một tay ông ta kẹp điếu thuốc thỉnh thoảng nhả khói ra ngoài, một tay cầm điện thoại đang xem livestream. Dù xe đang đi có hơi xóc nảy, cũng không ảnh hưởng đến hứng thú của ông ta, vừa xem vừa "hehe", "haha" cười vui vẻ.

Nhưng không hiểu sao, mạng bỗng nhiên ngắt kết nối, giao diện livestream bị đứng hình, điện thoại chỉ hiển thị tín hiệu 2G.

Ông ta thử di chuyển vị trí điện thoại, nhưng chẳng có tác dụng gì, ngược lại cột sóng càng ngày càng tụt, cuối cùng chỉ còn một vạch.

Người đàn ông đột ngột ném điện thoại xuống, rất tự nhiên quay người lại, nói với người ngồi phía sau ghế lái: "Điện thoại bố mất sóng rồi, con cho bố mượn điện thoại chơi một lát."

Người ngồi phía sau là một cô gái khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, cô bé không nể mặt đối phương, bực bội đáp trả: "Bố, điện thoại con cũng mất sóng rồi. Bố cứ chơi điện thoại suốt trên đường, chi bằng giúp Bạch Thần lái xe đi, anh ấy lái lâu như vậy cũng mệt rồi."

"Giang Bạch Kha, con giỏi thật đấy, lại dám bên vực người ngoài…" Giang Trình bất mãn càu nhàu, nhưng câu nói của ông ta vừa nói được một nửa, liếc thấy tình hình ngoài cửa sổ xe, trong lòng bỗng "thịch" một tiếng, tự nhiên thấy khó chịu.

Bên ngoài đèn đường vốn đã ít, ánh sáng rất mờ, phía xa còn nổi lên một lớp sương trắng, tầm nhìn trở nên rất thấp. Lúc này lại là nửa đêm, lái xe vào thời điểm này rất dễ xảy ra vấn đề. Ông ta hơi lo lắng, Bạch Thần vốn là người mới lái xe, để điều khiển xe trên con đường như vậy quả thực không dễ dàng.

Vừa nãy còn cãi nhau với con gái, giờ ông ta lại đổi ý: "Bạch Thần à, hay là để tôi lái cho, cậu nghỉ ngơi đi."

"Được." Thanh niên đồng ý, liền lập tức đổi chỗ với đối phương.

Chiếc xe này không dừng thì không sao, vừa dừng lại, khi khởi động lần nữa thì lại không được. Thử hai ba lần, cũng không thành công.

"Không phải chứ?" Giang Trình mắng: "Mẹ nó, xui xẻo vậy sao!"