Chương 7

Sống dao khựng lại một chút, tiếp tục di chuyển xuống dưới, dừng lại ở vị trí cách mắt cá chân anh ba tấc, nơi có một vết sẹo mới vừa bong vảy.

“Một vết sẹo lại xuất hiện trên cơ thể đẹp đẽ như vậy.” giọng người đàn ông khó phân biệt: “Anh thật sự không biết yêu quý bản thân.”

"Liên quan gì đến anh?"

Tạ Trạch Tinh nghiến chặt răng. Vết sẹo đó là do tháng trước anh và vợ sắp cưới đi dã ngoại ngoại ô, một đứa bé vô ý điều khiển xe đạp địa hình lao xuống dốc va vào họ. Anh đã kéo vợ sắp cưới ra để đỡ thay một cú va chạm, bị đầu xe đạp sượt qua để lại vết thương, sau đó phải khâu năm mũi và để lại vết sẹo này.

Một Alpha có vài vết sẹo trên người chẳng là gì cả, nhưng người bên cạnh anh ta lại là một tên điên thần kinh, Tạ Trạch Tinh hoàn toàn không biết hắn rốt cuộc đang nghĩ gì.

"Tôi ghét nhất sự không hoàn hảo." Con dao phẫu thuật trong tay người đàn ông lại đặt lên cổ anh. Tạ Trạch Tinh theo bản năng nghiêng đầu tránh né, một luồng khí lạnh lẽo leo dọc theo các dây thần kinh nhạy cảm của anh, cho đến khi lưỡi dao chạm vào vị trí tuyến thể.

Không còn sự hung hãn như lúc trước trong phòng, khi anh điên cuồng lao vào đánh nhau với người đàn ông này. Giờ đây, anh bị giam cầm trên bàn mổ, mặc người ta muốn làm gì thì làm, chẳng thể làm được gì.

Sự nhận thức này gần như khiến Tạ Trạch Tinh tuyệt vọng.

"Anh..."

"Cậu có biết, tuyến thể Alpha trưởng thành, sạch sẽ và đẹp đẽ như của cậu, nếu được lấy ra nguyên vẹn, có thể bán được giá bao nhiêu trên chợ đen không?" Tên ác quỷ bên cạnh đột nhiên hỏi anh.

Tim Tạ Trạch Tinh đập thình thịch: "Anh muốn cắt tuyến thể của tôi?"

Đối phương không trả lời, chậm rãi dùng sống dao chạm vào tuyến thể của anh. Một Alpha làm hành động này với một Alpha khác, không khác gì sự khıêυ khí©h.

Tạ Trạch Tinh lúc này mới thực sự sợ hãi, sự hoảng loạn và sợ hãi nhanh chóng lan rộng: "Không, đừng mà, cầu xin anh..."

Cuối cùng anh cũng cúi đầu, cầu xin người đàn ông này tha thứ.

"Cậu cầu xin tôi?"

Tạ Trạch Tinh không nhìn thấy, người mà anh đang cầu xin kia đang chăm chú nhìn gương mặt hoảng loạn, bất lực của anh lúc này, cố tình không biểu lộ thái độ, dùng cách này để kí©h thí©ɧ và trừng phạt anh.

"Đừng cắt tuyến thể của tôi.” Tạ Trạch Tinh van nài: “Đừng mà..."

"Nếu tôi muốn cắt tuyến thể của cậu.” người đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng, rút con dao phẫu thuật đang đặt cạnh tuyến thể anh ra: “thì đêm qua khi cậu còn hôn mê bất tỉnh đã cắt rồi. Uống say bét nhè mà còn dám về nhà một mình, ỷ mình là Alpha nên làm càn, hay là vì sắp kết hôn nên đắc ý quên mình?"

Tạ Trạch Tinh co giật vì kinh hãi, liên tục lắc đầu, rồi một ống thuốc an thần nữa được tiêm vào tĩnh mạch anh.

Anh không còn sức để giãy giụa nữa. Dây trói tay chân được nới lỏng, chỉ còn lại sợi xích sắt.

Người đàn ông giúp anh lau đi máu do nắm chặt và giằng xích sắt mà bị xước ở lòng bàn tay, bôi cồn i-ốt khử trùng, rồi bế anh lên.

Không Alpha nào sẽ bế một Alpha khác như vậy. Tạ Trạch Tinh dù ghê tởm khó chịu, nhưng không thể đẩy ra.

Anh được bế về giường trong phòng, rất nhanh sau đó mí mắt nặng trĩu.

Tiếng bước chân dần xa, Tạ Trạch Tinh mơ màng, cố gắng không muốn ngủ thϊếp đi lần nữa. Trong dòng suy nghĩ hỗn độn, có điều gì đó chợt lóe lên nhưng anh không tài nào nắm bắt được.