Chương 43

“Thành quả nghiên cứu gì?” Đối phương cuối cùng cũng hỏi.

Phó Lẫm Xuyên nói: “Tôi sẽ gửi một phần tài liệu liên quan vào hòm thư của ông Cao, nếu các vị thấy khả thi thì sau đó hãy liên hệ với tôi.”

“Vậy thì làm phiền bác sĩ Phó rồi.” vị trợ lý họ Cao cười cười, cất tờ danh sách thuốc đi, nới lỏng giọng: “Tôi sẽ về báo cáo lại với ông chủ, hy vọng sau này có cơ hội có thể thực sự cộng tác với bác sĩ Phó.”

Phó Lẫm Xuyên khẽ gật đầu: “Đa tạ.”

Anh xuống xe, dõi theo chiếc xe của đối phương rời đi, phía sau bỗng có tiếng còi xe.

Quay đầu lại thì thấy Quách Vĩ Thắng, đang ngồi trong xe nhìn anh chằm chằm với vẻ thăm dò. Phó Lẫm Xuyên không thèm để ý, đi đến chỗ đậu xe bên cạnh ấn mở khóa cửa xe của mình.

Quách Vĩ Thắng hạ cửa kính xe xuống gọi anh lại: “Người vừa rồi là trợ lý của con trai ông Tần đúng không? Anh thân là bác sĩ chủ trị của bệnh nhân, lại lén lút gặp gỡ người nhà của họ ở phía sau lưng, là muốn làm gì? Hay là đã nhận được lợi ích gì từ người khác rồi?”

Phó Lẫm Xuyên lạnh lùng liếc nhìn: “Có liên quan đến cậu sao?”

Trên mặt đối phương thoáng hiện vẻ bất mãn: “Anh tốt nhất là đừng làm chuyện gì khuất tất.”

Phó Lẫm Xuyên không còn để ý đến anh ta nữa, ngồi vào xe, trực tiếp khởi động xe rời đi.

Xe rời khỏi bệnh viện, Phó Lẫm Xuyên nhìn đồng hồ, sáu giờ rưỡi rồi.

Khi dừng đèn đỏ ở ngã tư, anh liếc thấy cửa hàng bánh ngọt bên kia đường, trong lòng khẽ động, liền quay xe đi qua, đỗ xe sát vỉa hè rồi đẩy cửa xuống xe.

Suốt cả ngày hôm đó, Tạ Trạch Tinh ở trong phòng tắm, ngồi xổm trên nền nhà mò mẫm kéo chiếc xích sắt trên chân mình, rất kiên nhẫn dùng một chỗ lồi ra ở góc tường dưới tủ bồn rửa mặt để mài vào mối hàn của sợi xích.

Anh đã làm như vậy liên tục mấy ngày, đây là cách duy nhất anh có thể nghĩ ra để thử.

Nhưng mối hàn trên sợi xích chỉ là một đường nhỏ xíu, muốn mài đứt vô cùng khó khăn. Hơn nữa, chỗ lồi ra kia không đủ sắc bén, lại nằm dưới tủ bồn rửa mặt nên không dễ dàng dùng sức, cộng thêm tầm nhìn hạn chế dưới dải bịt mắt nên anh chỉ có thể thao tác bằng cảm giác. Dù thế nào, anh cũng không muốn bỏ cuộc.

Chuông báo thức trên máy tính bảng đột nhiên vang lên, biết người đàn ông kia sắp quay về, anh đành phải dừng tay, đóng cánh tủ lại rồi quay về phòng.

Trên sợi xích đã mài được một vết lõm nhỏ, được anh cẩn thận lật qua, rồi ấn xuống gạch nền.

Làm xong những việc này, anh tựa lưng vào đầu giường, trấn tĩnh lại, ép mình thư giãn.

Phó Lẫm Xuyên trở về sau nửa giờ. Tạ Trạch Tinh nghe thấy tiếng bước chân khẽ nghiêng đầu, như thể ánh mắt đang hướng về phía cửa, xuyên qua dải bịt mắt nhìn người bước vào đang đi tới gần.

Phó Lẫm Xuyên nhận thấy phản ứng của anh, đặt chiếc bánh ngọt mua về xuống, đi đến bên giường vươn tay khẽ véo vành tai anh.

Tạ Trạch Tinh phản xạ có điều kiện mà nghiêng đầu tránh né.

“Anh đang nhìn gì thế?”

Phó Lẫm Xuyên hơi cúi người, ghé sát hỏi anh.

Tạ Trạch Tinh quay mặt đi, khẽ nói: “Không có gì.”

Phó Lẫm Xuyên nhìn anh, thần sắc của Tạ Trạch Tinh lạnh nhạt, nhưng động tác mím môi vô thức lại để lộ sự căng thẳng của anh, hay nói đúng hơn là sự chột dạ.

Tạ Trạch Tinh nhíu mày, lại nói: “Anh nghĩ tôi có thể nhìn thấy gì?”