Giọng anh ta hơi ngừng lại, rồi tiếp tục: “Nếu cha mẹ tôi có thể làm được, chúng ta cũng có thể.”
Tạ Trạch Tinh lại một lần nữa nếm trải cảm giác lạnh lẽo khiến anh rợn người, rùng mình. Các khớp ngón tay anh siết chặt, rất khó khăn mới giữ vững được giọng nói: “Cha anh cải tạo mẹ anh, và đánh dấu bà ấy, vậy mẹ anh thì sao? Bà ấy cũng tự nguyện sao?”
Im lặng một lát, Phó Lẫm Xuyên hỏi ngược lại anh: “Có quan trọng không?”
“Không quan trọng sao?” Tạ Trạch Tinh cố nén cơn giận trong lòng: “Hôm đó anh nói yêu, nhưng tình yêu vốn luôn là sự tương hỗ, cưỡng ép một phía căn bản không gọi là yêu.”
“Mẹ tôi yêu cha tôi.” Phó Lẫm Xuyên khẳng định: “sau khi cải tạo xong, bà ấy yêu cha tôi hơn bất kỳ ai.”
Tạ Trạch Tinh cười lạnh: “Nhưng tôi sẽ không yêu anh, tuyệt đối không thể.”
Phó Lẫm Xuyên nhìn anh, dù không nhìn thấy đôi mắt anh, cũng có thể thấy rõ sự kiên quyết trên khuôn mặt anh. Tạ Trạch Tinh nói sẽ không yêu anh, nhưng anh ta không tin, chỉ cần quá trình cải tạo của anh ta thành công, Tạ Trạch Tinh nhất định sẽ yêu anh ta, giống như mẹ anh ta yêu cha anh ta vậy.
Anh ta chợt nhớ lại khi còn rất nhỏ, mẹ ôm anh ta dỗ ngủ, thì thầm khi anh ta nửa tỉnh nửa mê: “Con rất giống ông ấy.”
Anh ta giống cha mình, mẹ yêu cha nên cũng yêu anh ta, dù ban đầu có tự nguyện hay không, tình yêu là kết cục tất yếu.
“Chưa thử sao biết được, chuyện tương lai không cần phải kết luận sớm như vậy.” Phó Lẫm Xuyên không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Tạ Trạch Tinh cảm thấy vô cùng bất lực: “Anh định cứ mãi bịt mắt tôi thế này sao? Để tôi làm một kẻ mù lòa ở bên cạnh anh, rốt cuộc anh là ai, anh nghĩ mình có thể giấu tôi được bao lâu?”
Phó Lẫm Xuyên đưa tay vuốt lên mặt anh, Tạ Trạch Tinh hiếm hoi không né tránh, có lẽ vì biết né tránh cũng vô ích.
“Tại sao lại muốn biết tôi là ai?” Phó Lẫm Xuyên hỏi anh.
Tạ Trạch Tinh châm biếm: “Chẳng qua là anh không dám để tôi biết mà thôi.”
Người này càng né tránh càng chột dạ, Tạ Trạch Tinh đã sớm nhìn thấu anh ta.
“Anh không cần biết.”
Trong ánh mắt sâu thẳm của Phó Lẫm Xuyên ẩn chứa đầy sự cố chấp.
Anh ta thật sự không dám, cũng không muốn, anh ta sẽ không để mối quan hệ giữa anh ta và Tạ Trạch Tinh xuất hiện bất kỳ tì vết nào, thà dùng lời nói dối để che đậy.
“Anh đúng là một kẻ điên.” Tạ Trạch Tinh nghiến răng mắng.
Phó Lẫm Xuyên thản nhiên chấp nhận: “Ừ.”
“Anh sẽ bị quả báo, nhất định sẽ bị quả báo...”
Giữa đôi môi Tạ Trạch Tinh cứ đóng mở lại chẳng thốt ra được lời nào dễ nghe, Phó Lẫm Xuyên cúi xuống, khẽ mυ"ŧ trên môi anh, rồi lập tức tách ra.
Trên môi vẫn còn vương vấn mùi vị đắng chát tanh mặn, cái gọi là ngọt ngào cũng chỉ là sự cố chấp đầy thiên kiến của Phó Lẫm Xuyên.
Trước khi Tạ Trạch Tinh kịp đẩy anh ta ra, anh ta thì thầm: “Vậy thì cứ để bị quả báo đi.”
---
Phó Lẫm Xuyên quay về phòng thí nghiệm, theo đúng quy trình ghi lại các dữ liệu kiểm tra hôm nay.
Nguyên liệu pha chế thuốc trong tủ lạnh đã không còn nhiều, anh ta cẩn thận kiểm kê lại một lượt, khẽ nhíu mày.
Hầu hết các nguyên liệu ở đây đều rất khó mua, trong đó có hai loại thuốc bị cấm mà trước đây anh ta đã phải mua nhiều lần với số lượng nhỏ trên thị trường chợ đen mới đủ. Giờ muốn mua lại e là phải đợi rất lâu.