Phó Lẫm Xuyên ngẩng mắt thoáng thấy cảnh này trên màn hình giám sát, nhận ra sự bất thường của cậu, lập tức đứng dậy nhanh chóng quay về phòng bên cạnh.
“Tỉnh dậy!”
Lòng bàn tay hơi lạnh vỗ vào mặt, Tạ Trạch Tinh theo bản năng áp sát vào, giây tiếp theo dường như cảm nhận được hơi thở thuộc về một Alpha khác, lại đột ngột lùi ra, co người lại càng khó chịu hơn.
Pheromone Alpha lạnh lẽo tuôn trào ra, Tạ Trạch Tinh cắn chặt răng, điên cuồng giật chiếc bịt mắt, giật không ra thì lại giật tóc mình, đau đớn không ngừng lắc đầu.
“Cậu bình tĩnh lại đi ...”
Thái dương Phó Lẫm Xuyên giật thình thịch, pheromone Alpha nồng đậm tràn ngập trong không khí, anh cũng không dễ chịu gì. Anh cố gắng ghì chặt cơ thể Tạ Trạch Tinh đang giãy giụa, ấn hai tay cậu lêи đỉиɦ đầu, nhưng một Alpha đang mất kiểm soát không dễ bị chế ngự như vậy. Tạ Trạch Tinh càng chống cự dữ dội, điên cuồng giãy giụa, đấm đá lung tung.
Phó Lẫm Xuyên chỉ có thể ép sát người dùng đầu gối ghì chặt hai chân cậu, mạnh mẽ ấn cậu lại. Môi lưỡi Tạ Trạch Tinh đã cắn nát, mùi máu tươi kí©h thí©ɧ cậu cong người lên trong cơn co giật, tuyến thể ở gáy lộ ra sưng to, sung huyết ... như một con bướm bị giam cầm, không thể nào vỗ cánh bay đi.
Pheromone cuồng bạo đốt cháy không khí nóng rực, yết hầu Phó Lẫm Xuyên nặng nề nuốt xuống, cùng là Alpha, anh quá rõ Tạ Trạch Tinh đang bước vào kỳ dịch cảm.
Nhưng không nên như vậy, anh ta vẫn luôn ghi lại và theo dõi mức độ hormone tuyến thể của Tạ Trạch Tinh mỗi ngày, trong tình huống bình thường, kỳ dịch cảm của cậu ấy ít nhất phải nửa tháng nữa mới tới, không nên đến sớm vào lúc này.
Sự mất kiểm soát hoàn toàn của Tạ Trạch Tinh trước mắt khiến Phó Lẫm Xuyên không thể phân tâm suy nghĩ nhiều hơn, anh cố gắng gọi lại lý trí của Tạ Trạch Tinh: “Tỉnh táo lại!”
“Buông tôi ra…”
Giọng nói vỡ vụn thoát ra khỏi môi, Tạ Trạch Tinh đột nhiên thoát khỏi xiềng xích, ôm đầu lăn xuống mép giường.
Phó Lẫm Xuyên theo bản năng lao tới ôm lấy eo cậu, cùng lăn xuống đất và bị người đang giãy giụa hất ngã.
Mắt cá chân phải của Tạ Trạch Tinh bị sợi xích sắt mài ra máu, theo sự giãy giụa của cậu kéo lê trên đất để lại vết máu.
Phó Lẫm Xuyên chống người dậy lao lên lần nữa ấn chặt cậu, nghiêm khắc cảnh cáo: “Không được nhúc nhích nữa!”
Nhưng vô ích, l*иg ngực Tạ Trạch Tinh phập phồng theo hơi thở hỗn loạn, khuỵu gối thúc mạnh vào bụng Phó Lẫm Xuyên, đập vào dưới xương sườn anh ta phát ra tiếng động trầm đυ.c, hòa cùng tiếng xích sắt lắc lư dữ dội.
Trong hỗn loạn, Phó Lẫm Xuyên chỉ có thể hoàn toàn dùng cơ thể mình để kiềm chế cậu, những cơn nóng rực đang xộc thẳng trong người Tạ Trạch Tinh không có chỗ thoát, càng trở nên bạo ngược. Alpha đang cuồng hóa dường như đã không còn cảm nhận được đau đớn, móng tay đã lâu không cắt hung hăng cào vào tuyến thể sau gáy của mình, như thể cào nát chỗ đó sẽ khiến bản thân dễ chịu hơn một chút.
Đồng tử Phó Lẫm Xuyên đột nhiên co rút lại, dùng sức ấn tay cậu xuống.
Tạ Trạch Tinh phản ứng theo bản năng túm lấy cánh tay Phó Lẫm Xuyên, dùng sức mạnh bấu chặt xuống, xuyên qua lớp vải ghim sâu vào da thịt anh.
“Thư giãn đi.” Phó Lẫm Xuyên để mặc cậu, nhưng giọng nói thoát ra lại không còn bình ổn như trước.
Nơi Tạ Trạch Tinh nắm chặt chính là vị trí hôm qua anh ta bị người ta cứa bằng dao gọt hoa quả, Phó Lẫm Xuyên có thể cảm nhận rõ ràng những đường chỉ khâu bên dưới đang dần đứt ra, vết thương vừa khâu lại bị xé toạc, máu ấm dần rỉ ra.