Lúc này trong văn phòng chỉ có Phó Lẫm Xuyên và Uông Thịnh sắp đi kiểm tra phòng bệnh, Phó Lẫm Xuyên ra hiệu: “Có gì cứ nói thẳng.”
Chàng trai trẻ nói nhỏ: “Thầy Phó, sáng qua em thấy thầy Quách nói chuyện với người nhà bệnh nhân gây rối ở bãi đỗ xe, như thể cố ý ám chỉ người đó rằng dấu ấn tuyến thể của Omega của hắn vốn có thể giữ lại…”
Thái độ Phó Lẫm Xuyên bình thản: “Biết rồi.”
Sau khi sinh viên rời đi, Uông Thịnh thấy anh thái độ thờ ơ, tò mò hỏi: “Anh không định báo cáo chuyện này với trưởng khoa à?”
“Vô ích, hắn ta cùng lắm cũng chỉ là ám chỉ bằng lời nói, còn chưa tính là dụ dỗ đối phương.” Phó Lẫm Xuyên khẽ lắc đầu: “Hắn ta hoàn toàn có thể biện minh rằng mình không có ý đó, là đối phương đã hiểu sai.”
Uông Thịnh bĩu môi: “Đúng là một kẻ tiểu nhân xảo quyệt.”
Trong giờ nghỉ trưa, mấy thực tập sinh đang tán gẫu trong phòng trà nước.
Có một chàng trai gào toáng lên: “Tại sao Beta có thể ở bên Beta, thậm chí Omega cũng có thể ở bên Omega, mà Alpha lại không thể ở bên Alpha?”
Một tràng cười ồ lên.
“Suy nghĩ này của cậu nguy hiểm quá đấy nhé, cũng không phải là không thể ở bên nhau, chỉ là trong kỳ dịch cảm khi pheromone mất kiểm soát, hai Alpha ở cùng nhau dễ xảy ra xô xát thôi. Dù sao thì pheromone của Alpha có sự bài xích lẫn nhau mạnh nhất, nếu chấp nhận tình yêu Platonic và luôn dùng thuốc ức chế thì ai bảo không thể ở bên nhau chứ?”
“Alpha là loại động vật chỉ biết nghĩ bằng nửa thân dưới, có thể sống Platonic mãi mới lạ, sớm muộn gì cũng phải đi tìm Omega khác thôi. Ngay cả tình yêu AO có pheromone hòa hợp cũng không đảm bảo không nɠɵạı ŧìиɧ, các cậu đã từng thấy mối tình Song A nào kéo dài vĩnh cửu chưa? Tôi thì chưa từng.”
“Các cậu chính là thành kiến, thành kiến!”
Mọi người nhao nhao bàn tán, chàng trai khơi mào câu chuyện ban đầu vẫn không phục tranh cãi, nhưng ai nấy chỉ coi đó là chuyện đùa.
Tiếng cười chợt tắt khi Phó Lẫm Xuyên bước vào, tất cả thực tập sinh đồng loạt im lặng.
Phó Lẫm Xuyên không để ý đến họ, đi thẳng đến quầy nước pha cà phê. Chàng trai kia là một tên ngốc nghếch, không phục khi quan điểm của mình không được ai công nhận, liền thẳng thừng hỏi Phó Lẫm Xuyên: “Thầy Phó, thầy có nghĩ hai Alpha có thể ở bên nhau không?”
Phó Lẫm Xuyên nhéo cốc cà phê, nhướng mắt hỏi ngược lại với giọng điệu bình thản: “Tại sao lại không thể?”
Nghe vậy, chàng trai hào hứng hẳn lên: “Thầy Phó cũng nghĩ là được sao?”
Phó Lẫm Xuyên khẽ “Ừm” một tiếng.
Các sinh viên khác hỏi: “Nhưng nếu pheromone bài xích thì phải luôn sống Platonic ạ?”
Phó Lẫm Xuyên liếc mắt qua, nói: “Mọi chuyện đều do con người quyết định.”
Buổi chiều anh có một ca phẫu thuật lúc 1 giờ rưỡi, chỉ nghỉ ngơi một lát rồi đi xuống tầng phòng mổ, trước tiên vào phòng thay đồ.
Khi mở tủ, Phó Lẫm Xuyên hiếm khi xao nhãng, câu nói của Tạ Trạch Tinh “Tâm tư của anh chỉ khiến tôi ghê tởm” bỗng nhiên hiện lên lần nữa, khiến anh bất giác cau mày.
Uông Thịnh làm trợ lý chính cho anh, vào muộn một bước, tiếng nói của anh ta cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Lẫm Xuyên: “Anh nghĩ gì thế? Sao lại ngây người ra vậy?”
Phó Lẫm Xuyên hồi thần, bình thản nói: “Không có gì.”
“À phải rồi.” đối phương cười nói: “Vừa rồi nghe mấy thực tập sinh nói lung tung, anh cũng đồng tình với họ sao?”
Phó Lẫm Xuyên không nói gì.
Uông Thịnh vừa mở tủ thay quần áo, vừa tiếp tục nói: “Thật ra thì, bài viết tôi đọc lần trước, nếu tuyến thể của Alpha thực sự có thể cải tạo để bị một Alpha khác đánh dấu, thì vấn đề pheromone bài xích giữa Song A chẳng phải đã được giải quyết rồi sao, thảo nào có người nghiên cứu cái này, có thị trường thì có nhu cầu.