Chương 21

Phó Lẫm Xuyên im lặng, lần lượt cất kéo, nhíp, cồn i-ốt, gạc, băng keo, thuốc mỡ đã dùng vào khay một cách ngăn nắp, rác y tế đặt sang một bên, như thể bị chứng ám ảnh cưỡng chế, nhưng vẫn lảng tránh không trả lời câu hỏi của Tạ Trạch Tinh.

Trong sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng máy phát liên tục.

[Nếu người được yêu biến thành một con rối tự động, kẻ đang yêu lại rơi vào cô đơn. Vì vậy, kẻ đang yêu không muốn chiếm hữu người được yêu như cách người ta chiếm hữu một món đồ, anh ta cầu xin một kiểu chiếm hữu đặc biệt. Anh ta muốn chiếm hữu một sự tự do như là sự tự do.]

Phó Lẫm Xuyên trực giác rằng đôi mắt phía sau tấm bịt mắt của Tạ Trạch Tinh đang nhìn mình, hay nói đúng hơn, là nhìn thấu anh.

Những toan tính hèn hạ của anh đã sớm bại lộ, không thể che giấu.

[Trong tình yêu, kẻ đang yêu mong muốn mình đối với người được yêu là “tất cả của thế giới”.

Muốn được yêu, chính là dùng bản chất con người của mình để tác động đến người khác, chính là muốn buộc người khác mãi mãi tái hiện bạn như một điều kiện của sự tự do bị khuất phục và bị can thiệp.]

Tạ Trạch Tinh gặng hỏi: “Mục đích của anh là gì? Tại sao không chịu trả lời tôi?”

“Cậu nhất định phải hỏi sao?” Phó Lẫm Xuyên ngầm tỏ vẻ không kiên nhẫn: “Cậu không nên hỏi những điều này.”

Khóe miệng Tạ Trạch Tinh nhếch lên vẻ châm biếm: “Anh không dám cho tôi biết anh là ai, anh bắt tôi đến đây, cố gắng cải tạo tôi, anh muốn biến tôi thành một quái vật để bị Alpha khác đánh dấu, hay là, bị anh đánh dấu?

“Rồi sao nữa? Anh có phải rất bất an không? Anh chỉ muốn đánh dấu tôi thôi sao? Hay muốn nhiều hơn thế?”

Phó Lẫm Xuyên cau chặt mày, sắc mặt đã lạnh.

[Kẻ đang yêu đòi hỏi, chính là người được yêu đã biến anh ta thành sự lựa chọn tuyệt đối.

Nếu người được yêu có thể yêu chúng ta, họ đã hoàn toàn sẵn sàng đồng hóa với sự tự do của chúng ta.]

“Anh không thỏa mãn được đâu, dù cải tạo của anh thành công, anh thật sự đánh dấu tôi, anh cũng sẽ không thỏa mãn, những thứ anh muốn còn nhiều hơn thế này.”

Bấy nhiêu ngày, đây là lần đầu tiên Tạ Trạch Tinh bình tĩnh đến vậy, thậm chí còn chiếm thế thượng phong trong cuộc đối đầu với Phó Lẫm Xuyên.

“Thứ anh thật sự muốn, dù anh có cưỡng ép tôi thế nào, tôi cũng sẽ không cho anh.”

[Vì vậy, đối với chúng ta, tình yêu về bản chất chính là kế hoạch khiến mình được yêu.]

“Anh làm những điều này.” giọng Tạ Trạch Tinh châm biếm, nhưng đầy kiên định: “bởi vì anh là một kẻ đáng thương đã nảy sinh ý đồ với một Alpha đồng loại.”

---

Tạ Trạch Tinh thực ra đã hình dung vô số khả năng, tên thần kinh này là ai, hắn có mục đích gì.

Nếu cải tạo một Alpha chỉ để thỏa mãn du͙© vọиɠ khám phá biếи ŧɦái của hắn, thế giới này kiểu gì cũng có những kẻ điên có cùng ý nghĩ chịu hợp tác với hắn, hắn hoàn toàn không cần mạo hiểm bắt cóc và cưỡng ép mình.

Trừ khi mình không phải là lựa chọn ngẫu nhiên của hắn, mà là mục tiêu duy nhất.

Hắn chắc chắn quen biết mình, người này biết tình hình gia đình anh, và dùng điều đó để uy hϊếp khiến anh phải kiêng dè.

Đối phương dùng những từ ngữ như bản năng động vật, thấp kém hèn mọn để hạ thấp sự kết hợp AO, hạ thấp Omega, là vì hắn đang ghen tị, hắn ghen tị vì anh sắp kết hôn với một Omega, và vì ghen mà hóa điên.