Chương 20

Tạ Trạch Tinh cũng trở nên trầm mặc hơn, như một cây xanh bị nhổ từ nơi có nắng đem trồng vào căn phòng u tối, giãy giụa trong bùn lầy, rồi nhanh chóng héo úa.

“Không muốn ăn?” Phó Lẫm Xuyên hỏi anh.

Mãi một lúc sau Tạ Trạch Tinh mới nói: “Không có khẩu vị, lát nữa đi.”

Anh đã không còn tâm sức để chống lại người này, cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Phó Lẫm Xuyên liếc nhìn bàn tay anh, đi sang phòng bên lấy dụng cụ và thuốc vô trùng đến ngồi cạnh giường, ra hiệu: “Đưa tay ra, tôi giúp cậu tháo chỉ.”

Anh cẩn thận vén lớp gạc trên lòng bàn tay Tạ Trạch Tinh, để lộ vết thương đã được khâu vá trông thật khủng khϊếp bên dưới.

Khi bị người nhà bệnh nhân gây rối y tế làm bị thương, anh có thể không chớp mắt lấy một cái, nhưng mỗi khi nhìn thấy vết thương trên lòng bàn tay Tạ Trạch Tinh, anh lại cảm thấy vô cùng khó chịu. Anh phải cố gắng hết sức kiềm chế, mới miễn cưỡng nén lại những u ám và lo lắng đeo bám trong lòng.

Triết gia trong sách đang thảo luận về mâu thuẫn và bản chất của tình yêu...

[Người kể chuyện đưa người tình về nhà, anh ta có thể nhìn thấy cô ấy cả ngày và chiếm hữu cô ấy, và đã có thể hoàn toàn đặt cô ấy vào vị trí phụ thuộc vật chất, hẳn anh ta sẽ vô lo vô nghĩ. Tuy nhiên, người ta biết rằng, ngược lại, anh ta lại lo lắng bồn chồn. Chỉ khi ngắm nhìn cô ấy lúc ngủ, anh ta mới có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm.]

Phó Lẫm Xuyên vô thức nhíu mày, như thể bị mổ xẻ vào phần đen tối nhất trong tâm trí, những bất an và bối rối của anh không còn chỗ ẩn náu.

May mắn là Tạ Trạch Tinh không nhìn thấy.

Trên bàn tay Tạ Trạch Tinh vừa tháo chỉ để lại một vết sẹo, cắt ngang đường sinh mệnh ở lòng bàn tay. Vết thương mới được rút chỉ có màu da không đều, vết khâu rõ ràng.

Phó Lẫm Xuyên nắm tay anh, khi ngón cái ấn xuống chạm vào khối cứng dưới da, giọng anh khẽ run: “Đau không?”

Tạ Trạch Tinh rụt tay về.

Mắt anh bị bịt kín, Phó Lẫm Xuyên không nhìn thấy vẻ mặt trong mắt anh, chắc hẳn cũng lạnh nhạt đến tột cùng.

Cũng tốt, bịt mắt anh lại, không muốn anh nhìn thấy mình, càng không muốn nhìn thấy sự lạnh lùng và kháng cự trong mắt anh.

“Đừng có lần sau.”

Phó Lẫm Xuyên hạ giọng, cảnh cáo Tạ Trạch Tinh, thực ra là đang nhắc nhở chính mình: “Hại chính cậu cũng chẳng được lợi ích gì, đừng hết lần này đến lần khác thử thách giới hạn của tôi.”

“Tại sao lại là tôi?”

Tạ Trạch Tinh cuối cùng cũng mở lời, hỏi anh: “Nếu anh chỉ muốn làm loại thí nghiệm này, bất kỳ Alpha nào cũng được, kiểu gì cũng tìm được người chịu hợp tác với anh, tại sao phải mạo hiểm bắt cóc và ép buộc tôi?”

Tay Phó Lẫm Xuyên khựng lại một chút, anh thu dọn đồ đạc, không trả lời.

Tạ Trạch Tinh hơi ngẩng đầu lên, mắt anh bị bịt kín, nhưng chỉ cần cúi đầu nhìn xuống, anh có thể nhìn thấy một chút qua khe hở dưới tấm bịt mắt. Giống như bây giờ khi anh ngẩng đầu rồi cúi mắt nhìn xuống, anh có thể thấy cổ tay áo blouse trắng và bàn tay đeo găng tay y tế của đối phương, tiếc là không thể nhìn rõ khuôn mặt.

Anh không biết đây là Phó Lẫm Xuyên cố ý điều chỉnh độ chặt lỏng của tấm bịt mắt, trước khi hoàn toàn đẩy anh đến điên loạn thì cho anh một chút cơ hội thở dốc.

“Mục đích anh chọn tôi rốt cuộc là gì?” Tạ Trạch Tinh kiên quyết đòi một câu trả lời: “Tôi không có gì đặc biệt so với các Alpha khác, rõ ràng biết tôi không muốn, không chịu, anh vẫn nhất quyết phải làm vậy sao?”