Chương 18

May mắn là không làm tổn thương dây thần kinh, sau khi kiểm tra kỹ vết thương của anh, trái tim Phó Lẫm Xuyên đang treo ngược cành cây mới rơi xuống, hắn không nhận ra mình căng thẳng đến mức ngón tay cũng đang run rẩy.

Trên tay hắn cũng bị thương, bị mảnh sứ cứa hai vết.

Bàn tay của bác sĩ phẫu thuật rất quý giá, ngay cả là tay trái. Phó Lẫm Xuyên lại hoàn toàn không cảm thấy gì, chỉ đơn giản lau máu, thay găng tay rồi giúp Tạ Trạch Tinh khâu và băng bó trước.

Thao tác này hắn đã luyện tập vô số lần từ thời sinh viên, nhắm mắt cũng có thể làm được, vậy mà lần này lại đặc biệt không thuận lợi, thời gian tiêu tốn xa hơn mức bình thường của hắn, mồ hôi trên trán thậm chí còn nhiều hơn khi thực hiện những ca đại phẫu.

Cuối cùng cũng cắt đứt chỉ khâu, Phó Lẫm Xuyên ngẩng đầu nhìn người dưới ánh đèn với vẻ mặt tái nhợt như hoàn toàn mất đi sinh khí, rất lâu sau, hắn khẽ nhắm mắt lại.

Hắn sẽ không mềm lòng, một khi mềm lòng, hắn sẽ hoàn toàn mất đi Tạ Trạch Tinh.

Một giờ sáng, Phó Lẫm Xuyên lại bế Tạ Trạch Tinh đang hôn mê trở về giường phòng, lấy khăn nóng lau mặt cho anh.

Đầu ngón tay lướt qua môi Tạ Trạch Tinh, Phó Lẫm Xuyên khẽ lẩm bẩm: “Ngủ đi, rồi sẽ nhanh qua thôi, chờ cải tạo hoàn thành, chúng ta sẽ mãi mãi…”

Mấy chữ cuối cùng chìm vào bóng tối, Tạ Trạch Tinh đã ngủ say không một tiếng động, sẽ không đáp lại hắn.

Năm giờ chiều, Phó Lẫm Xuyên vừa kết thúc một ca phẫu thuật đi lên lầu, đối diện gặp một đồng nghiệp cùng khoa, người kia cười chúc mừng hắn.

“Chúc mừng nhé, nghe nói ca cấy ghép hôm nay rất thành công, người nhà lão gia Tần rất hài lòng, cậu giờ là đại công thần của bệnh viện rồi.”

Phó Lẫm Xuyên không phản ứng gì, không hề bận tâm đến giọng điệu mỉa mai của đối phương, lách người đi vào văn phòng.

Người vừa nói chuyện bĩu môi, dẫn đội đi kiểm tra phòng bệnh.

Phó Lẫm Xuyên bước vào, Uông Thịnh hất hàm về phía anh, hỏi: “Thằng Quách Vĩ Thắng kia lại ghen tị, ganh ghét anh à?”

“Kệ hắn đi.” Phó Lẫm Xuyên thản nhiên nói.

Quách Vĩ Thắng có chức danh phó chủ nhiệm bác sĩ giống anh, nhưng vào khoa sớm hơn ba năm. Cùng là những ngôi sao trẻ đầy triển vọng của khoa, giữa họ khó tránh khỏi nhiều cạnh tranh. Tuy nhiên, đối phương luôn ở thế yếu, tâm tính lại không đủ rộng rãi, nên vẫn luôn ghen ghét anh, dù Phó Lẫm Xuyên chưa từng để người này vào mắt.

“Nhưng hắn nói cũng không sai.” Uông Thịnh cười nói: “Nhà họ Tần ra tay cái là tặng bệnh viện hẳn một tòa nhà, bây giờ anh lại giúp lão gia nhà họ Tần cấy ghép tuyến thể thành công, đúng là đại công thần của bệnh viện, sau này xét duyệt thăng chức gì đó kiểu gì cũng phải ưu tiên anh. Nói đi thì phải nói lại, người chín mươi tuổi cấy ghép tuyến thể của Alpha hai mươi tuổi bị chết não, vậy mà nhanh chóng tìm được người phù hợp, đúng là người có tiền mệnh tốt thật.”

Phó Lẫm Xuyên không đưa ra bình luận, cầm lấy tập tài liệu trên bàn làm việc, cũng ra ngoài dẫn đội đi kiểm tra phòng bệnh.

Hôm đó, Omega bị tổn thương tuyến thể nghiêm trọng do tai nạn xe hơi đã ra khỏi ICU, đang ở trung tâm chấn thương. Phó Lẫm Xuyên dẫn các sinh viên đến, chưa vào cửa phòng bệnh đã nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ bên trong.

Y tá muốn đuổi Alpha đang cãi vã với bệnh nhân ra ngoài, nhưng đối phương không chịu buông tha, xô đẩy y tá. Mấy sinh viên đi cùng vội vàng chạy tới kéo người ra.