Chương 17

Hắn nói không phải toàn bộ sự thật, nhưng đã đủ để Tạ Trạch Tinh tức giận đến mất đi lý trí.

“Anh muốn cải tạo tuyến thể của tôi? Anh muốn biến tôi thành một quái vật sao?”

“Không phải quái vật.” Phó Lẫm Xuyên sửa lại cách dùng từ của anh: “Sao anh có thể là quái vật...”

“Anh đừng hòng!”

Máu tanh dâng lên cổ họng Tạ Trạch Tinh, anh quá kích động, bất chấp tất cả nắm chặt mảnh sứ đâm vào da thịt Phó Lẫm Xuyên, thậm chí không sợ gϊếŧ người.

Anh cũng từng là bác sĩ, dù không thể nhìn thấy và kiểm soát độ chính xác của động tác tay, nhưng chỉ cần thành công đâm mảnh sứ vào, anh có thể dựa vào cảm giác để xác định vị trí động mạch và kết liễu tên ma quỷ này.

Phó Lẫm Xuyên nhận ra ý đồ của anh, phản ứng cực nhanh mà ấn chặt tay anh.

Chỉ còn chút nữa thôi, Tạ Trạch Tinh vừa hận vừa tức, khuỷu tay dùng sức thúc vào vai Phó Lẫm Xuyên, nắm chặt mảnh sứ vỡ mà vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn, một lần nữa đâm về phía trước.

Phó Lẫm Xuyên nghiêng đầu tránh đi, Tạ Trạch Tinh không đâm trúng hắn, trong lúc kích động, mảnh sứ trong tay lại đâm ngược vào lòng bàn tay anh, máu tươi lập tức chảy lênh láng.

Thấy vậy, Phó Lẫm Xuyên nhíu mày thật chặt, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay anh: “Buông ra, vứt thứ đó đi.”

“Anh đi chết đi...!”

Tạ Trạch Tinh hoàn toàn sụp đổ, điên cuồng vung vẩy cánh tay, máu tươi chảy dọc từ lòng bàn tay xuống cổ tay, uốn lượn xuống dưới, trông thật kinh hoàng.

Phó Lẫm Xuyên cố gắng giữ chặt hai tay anh, anh vừa giãy giụa vừa đá chân về phía Phó Lẫm Xuyên, khiến sợi xích khóa mắt cá chân kêu leng keng, và trong lúc giằng co đã siết chặt vào da thịt.

“Bình tĩnh lại!” Phó Lẫm Xuyên dùng đầu gối đè chặt bắp chân đang co giật của anh, muốn bẻ tay anh để giật lấy mảnh sứ vỡ, Tạ Trạch Tinh điên cuồng chống cự, như phát điên.

Trong lúc giằng co, cả hai cùng lăn xuống khỏi giường, lưng Tạ Trạch Tinh không phòng bị mà đập vào cạnh sắc của tủ đầu giường, nỗi đau nhói chồng chất, kí©h thí©ɧ anh càng tỉnh táo hơn.

Nhận ra mình dù thế nào cũng không thể đối phó được người đàn ông này, trong tuyệt vọng, bàn tay đầy máu của anh nắm chặt mảnh sứ mò mẫm về phía cổ mình...anh thà chết còn hơn làm chuột bạch trong phòng thí nghiệm, không muốn biến thành một quái vật.

Đồng tử Phó Lẫm Xuyên chợt co rút lại, hắn dùng tay không úp lên, che lấy bàn tay đang nắm mảnh sứ của anh.

Máu tươi nhỏ giọt qua kẽ ngón tay, Phó Lẫm Xuyên từng chữ một trầm giọng cảnh cáo anh: “Anh không được chết.”

Trong lúc giằng co, Tạ Trạch Tinh đột nhiên như phát điên mà giãy ra, dùng đầu đâm vào tường, lại bị Phó Lẫm Xuyên kéo mạnh bằng sợi xích vào lòng. Tạ Trạch Tinh co người lại một cách thảm hại, run rẩy dữ dội, cổ họng tràn ra tiếng nức nở đứt quãng: “Rốt cuộc tôi đã đắc tội gì với anh, anh phải làm thế nào mới chịu buông tha cho tôi…”

Phó Lẫm Xuyên ôm chặt anh, nghe thấy giọng mình cũng khàn đặc run rẩy: “Tôi đã nói rồi, anh không được chết, tôi sẽ không để anh chết.”

Tạ Trạch Tinh cuối cùng cũng kiệt sức trong vòng tay Phó Lẫm Xuyên, bàn tay đẫm máu buông thõng xuống, mảnh sứ vỡ trong lòng bàn tay cũng theo đó trượt đi.

Phó Lẫm Xuyên bế người về phòng phẫu thuật, đành phải tiêm thêm cho anh một liều thuốc an thần.

Sau khi Tạ Trạch Tinh hoàn toàn yên tĩnh, Phó Lẫm Xuyên kéo bàn tay đầy máu của anh lên, cẩn thận giúp anh rửa sạch và sát trùng.