Chương 15

Phó Lẫm Xuyên cúi đầu, năm ngón tay co lại như móng vuốt, dùng sức ấn chặt tờ giấy đã ngả vàng dưới tay, trầm mặc rất lâu.

Kim chiết xuất pheromone đâm vào tuyến thể sau gáy hắn, rất nhanh đã chiết đủ liều lượng để pha chế ống thuốc dung hợp cảm ứng tiếp theo.

Đã đi đến bước này, hắn cũng sẽ không từ bỏ.

Hắn cũng không tin, hắn cũng nhất định sẽ thành công.

Lần tiêm thuốc dung hợp cảm ứng thứ hai diễn ra một ngày sau đó, khi bị trói lên bàn mổ, Tạ Trạch Tinh kịch liệt giãy giụa, trải nghiệm ngày hôm qua khiến anh sợ hãi và bài xích theo bản năng: “Đừng, đừng, tha cho tôi...”

“Hôm nay sẽ không đau như vậy nữa đâu, tôi đảm bảo.”

Phó Lẫm Xuyên nhẹ nhàng buộc dây cố định chân tay anh, ngăn cản sự giãy giụa của anh, giọng nói càng dịu dàng càng khiến người ta rùng mình.

Tạ Trạch Tinh căn bản không tin một lời nào, anh không chịu nổi kiểu tra tấn đó, thà để anh trải qua một lần nữa thì thà trực tiếp gϊếŧ anh cho xong.

Phó Lẫm Xuyên không bắt đầu ngay lập tức, sau khi hoàn thành mọi công việc chuẩn bị, hắn nhìn Tạ Trạch Tinh đang đau khổ giãy giụa dưới ánh đèn không bóng, chợt nhớ lại cảnh lần đầu tiên gặp người này năm đó.

Khi đó là lúc nhập học năm học mới tại Đại học Y Hải Thị, hắn làm xong thủ tục, điền xong phiếu chào đón tân sinh viên và chuẩn bị đến ký túc xá, là Tạ Trạch Tinh chủ động đến bắt chuyện với hắn, cười nói tự xưng là sư huynh của hắn, muốn giúp hắn cùng chuyển hành lý về phòng.

Phó Lẫm Xuyên đã quen với việc sống một mình, ban đầu có thể từ chối, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm phải đôi mắt cong cong cười của Tạ Trạch Tinh, hắn lại như bị quỷ sai khiến mà thay đổi ý định.

Rất nhanh hắn đã biết Tạ Trạch Tinh thực ra cùng khóa, cùng lớp, cùng phòng với hắn, sự trêu chọc cố ý đó chỉ để lừa hắn gọi một tiếng “sư huynh”.

Tạ Trạch Tinh là người vốn dĩ phóng khoáng, tự do tự tại, ngay cả khi học vấn xuất sắc, chỉ vì không thích không khí của ngành y mà quả quyết từ chức, chuyển sang làm nhϊếp ảnh gia tự do.

Anh là một người có bản tính lãng mạn, Phó Lẫm Xuyên từng nghĩ anh sẽ luôn tự do tự tại như vậy, không bị ràng buộc, không ai có thể giữ chân anh, bản thân hắn không thể, người khác cũng không thể.

Nhưng Tạ Trạch Tinh như vậy cuối cùng lại chọn con đường khuôn phép trong mắt mọi người, nghe lời trưởng bối trong nhà đi xem mắt, định kết hôn với một Omega quen chưa đầy nửa năm.

Sớm biết thế này, sự kiềm chế và nhẫn nhịn suốt mười mấy năm qua của mình tính là gì?

Là Tạ Trạch Tinh đã trêu chọc hắn trước, nên hắn sẽ không buông tay.

Thuốc tiêm còn chưa bắt đầu, Tạ Trạch Tinh đã đổ rất nhiều mồ hôi, những sợi tóc mái rủ xuống bị mồ hôi làm ướt thành từng lọn, đôi mắt đẹp bị miếng bịt mắt che khuất, chắc hẳn cũng đã không còn vẻ sáng ngời như ngày xưa.

Tinh thần anh căng thẳng tột độ, hoảng loạn bất an, các ngón tay dùng sức cào cấu mặt bàn mổ bên dưới, như đã đến bờ vực sụp đổ.

Thuốc tiêm vào tuyến thể, anh vô thức cắn lưỡi, vẫn rất đau, nhưng không còn cảm giác đau tột cùng như lửa nấu dầu sôi ngày hôm qua nữa, miễn cưỡng nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được.

Phó Lẫm Xuyên dùng cánh tay ghì chặt vai Tạ Trạch Tinh không cho anh cử động, đẩy thuốc vào, thấy anh cứ cắn lưỡi run rẩy, hắn tháo găng tay trái ra, vươn tới, mạnh mẽ cạy hàm răng anh, để anh cắn vào ngón cái của mình.