Nước mắt chảy dài từ dưới miếng bịt mắt xuống, có lẽ là nhục nhã, có lẽ chỉ là quá đau đớn. Phó Lẫm Xuyên đưa tay giúp anh lau đi, ngón tay dừng lại bên thái dương anh cũng khẽ run rẩy.
Tạ Trạch Tinh siết chặt lòng bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, Phó Lẫm Xuyên cố gắng gỡ ra, nhưng lòng bàn tay anh đã chảy máu. Phó Lẫm Xuyên càng dùng sức, anh càng siết chặt, mỗi hành động đều thể hiện sự ghê tởm và chống cự của mình.
“Buông tay ra.” Phó Lẫm Xuyên khẽ khuyên nhủ.
Tạ Trạch Tinh làm ngơ, các khớp ngón tay ứ máu căng thành một vòng cung bất thường, khi bị kéo mạnh ra, anh liền dùng sức nắm chặt mu bàn tay Phó Lẫm Xuyên: “Anh vừa tiêm cái gì cho tôi?”
Anh gầm lên: “Anh nói đi! Rốt cuộc anh đã tiêm cái gì cho tôi?”
Phó Lẫm Xuyên sẽ không trả lời anh, cuối cùng Tạ Trạch Tinh lại ngủ thϊếp đi dưới tác dụng của thuốc an thần, được Phó Lẫm Xuyên bế về phòng.
Cẩn thận đặt người vào giường, Phó Lẫm Xuyên giúp anh lau đi mồ hôi trên trán. Cơ thể Tạ Trạch Tinh cuộn tròn lại, ngay cả trong trạng thái hôn mê cũng bản năng duy trì tư thế đề phòng này, đôi mày không hề giãn ra một khắc nào.
Phó Lẫm Xuyên lặng lẽ nhìn anh, yên lặng rất lâu, rồi một mình trở về phòng thí nghiệm.
Hắn ngồi vào ghế điện trị liệu, tự mình dán các điện cực lên. Chiếc bịt mắt mà Tạ Trạch Tinh luôn đeo thực chất là một thiết bị dẫn truyền thần kinh, tất cả cảm giác sinh lý của anh sẽ được ghi lại chân thực.
Phó Lẫm Xuyên nhắm mắt lại, nỗi đau mà Tạ Trạch Tinh vừa trải qua nhanh chóng truyền đến các khớp thần kinh của hắn.
Thật sự rất đau, xé lòng gan nát ruột cũng không đủ để hình dung, ngay cả khi Phó Lẫm Xuyên từ nhỏ đã được cha mình huấn luyện vô số lần về cảm giác đau, mức độ đau đớn này vẫn vượt quá dự liệu của hắn.
Hắn như tự hành hạ mình, lặp lại trải nghiệm đó, cho đến khi bị cơn đau này làm tê liệt.
Khi tháo miếng dán điện cực ra, hắn cũng vậy, toàn thân lạnh toát mồ hôi, gần như không thể đứng dậy.
Loạng choạng bước đến bàn thí nghiệm, một tay hắn chống lên mặt bàn, lật quyển sổ kia ra.
Nội dung bên trong đối chiếu với các dữ liệu cơ thể của Tạ Trạch Tinh mà hắn tự ghi lại, sai số đều nằm trong phạm vi có thể điều chỉnh.
Việc pha chế thuốc tiêm nghiêm ngặt theo tỷ lệ, cũng không thể sai sót.
Không có gì sai cả, chỉ là hắn đã đánh giá thấp độ khó của việc này.
Nhanh chóng lật vài trang, ánh mắt hắn dừng lại ở dòng chữ “Ghi chép tiêm dung hợp cảm ứng lần đầu tiên”.
Chuẩn bị trước khi tiêm, chi tiết trong quá trình tiêm, nhịp tim, huyết áp, nồng độ oxy trong máu, nhiệt độ cơ thể, tất cả các chỉ số hormone tuyến thể dao động của người được tiêm theo từng giây đều được ghi lại.
Cuối cùng còn có một đoạn văn...
[Thuốc dung hợp cảm ứng phải được tiêm trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, việc sử dụng thuốc mê sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả của thuốc. Phản ứng của cô ấy đau đớn hơn tôi mong đợi, lưỡi bị cắn chảy nhiều máu, khiến tôi có chút không đành lòng ra tay. Nhưng tôi không thể từ bỏ như vậy, pheromone Alpha bài xích lẫn nhau, đây là quá trình bắt buộc. Chờ cô ấy quen rồi, có lẽ sẽ không còn khó chịu như vậy nữa.]
[Mọi người đều nói gen quyết định Alpha và Alpha không thể ở bên nhau, tôi lại không tin.]
[Tôi sẽ thành công, nhất định sẽ thành công.]