Chương 9

Xế chiều, ánh nắng ấm áp xuyên qua vệt lá lốm đốm, từ từ rọi lên gương mặt đứa trẻ đang say ngủ trên giường.

Mái tóc vàng nhạt của cậu được ánh nắng phủ lên một lớp sáng mờ ảo, làn da trắng đến gần như trong suốt. Điều đó càng tôn lên vẻ đẹp tinh xảo, hư ảo như thể cậu là một đứa trẻ được tạc từ pha lê.

Đứa trẻ khẽ ngáp một cái, hàng mi nhạt màu run rẩy, rồi từ từ tỉnh giấc và ngồi dậy.

Đứa trẻ tên là Iga, trong tiếng Tinh Linh đọc gần giống Enya, có nghĩa là "Bình Minh".

Iga dụi dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, bàn tay nhỏ quờ quạng bên cạnh nhưng không thấy ai.

Cậu bé nhìn sang bên phải, ga giường bên đó trống không nhưng hơi bừa bộn, rõ ràng là có người đã ngủ ở đây, nhưng giờ đã rời đi.

Vẻ mặt Iga có chút bối rối, cậu vò vò mái tóc.

Cậu lắc đầu, bám vào mép giường rồi tụt xuống đất, nhặt đôi giày vải nhỏ bên cạnh tự mang vào.

Sau đó, cậu đi đến chiếc bàn nhỏ, nhấc ấm trà tự rót một cốc nước lọc. Cậu ôm cốc bằng cả hai tay, ừng ực uống cạn.

Hết khát, cậu đi ra ngoài rồi đến trước khu vườn nhỏ. Trong vườn trồng mấy cây con, Iga kiểm tra từng cây một, rồi tưới nước cho chúng.

Xong xuôi, cậu không đi ngay mà đứng yên bắt ấn, miệng lẩm nhẩm một đoạn chú ngữ không dài nhưng hơi khó đọc.

Chú ngữ vừa dứt, những "hạt sao" màu xanh non từ người cậu tuôn ra, nhẹ nhàng thấm vào mấy cây con.

Cảm nhận được "hạt sao", mấy chiếc lá thưa thớt của cây con bỗng rung rinh thật mạnh, rồi cố vươn mình về phía luồng sáng, như thể đang tranh giành với "bạn" bên cạnh để hấp thụ được nhiều hơn.

Khi "hạt sao" được hấp thụ hết, cây con rõ ràng đã nhú cao hơn một chút, tán lá cũng trở nên bóng bẩy hơn, tựa như vẫn còn những vệt sáng li ti đọng lại, lấp lánh trong veo dưới nắng.

Thứ Iga vừa niệm là ma chú "Sinh trưởng", còn những "hạt sao" tuôn ra từ cơ thể cậu chính là ma lực.

Thấy mấy cây con có thay đổi rõ rệt sau khi nhận ma lực của mình, Iga cong môi, nở một nụ cười mãn nguyện.

Tuy mới học được hai ngày, nhưng ma pháp của mình cũng ra gì phết đấy chứ!

Iga ngắm nhìn mấy cây con mình trồng một lúc, rồi chắp tay sau lưng đi về.

Đi chưa được hai bước, cậu đã đâm sầm vào một đứa trẻ tinh linh khác đang vội vã chạy vào. Cả hai ngã phịch xuống đất.

Đứa trẻ tinh linh này có mái tóc ngắn màu xám bạc và đôi mắt màu xanh trúc. Mái tóc màu xám bạc mang vẻ bí ẩn, nội liễm, còn đôi mắt xanh trúc lại toát lên vẻ bình yên, tĩnh lặng. Chỉ nhìn bề ngoài, nếu không xét đến tính cách, đứa trẻ này luôn cho người ta cảm giác như một "ông cụ non", trông rất đáng tin.

Đứa trẻ này sinh cùng năm, cùng tháng, cùng ngày, cùng giờ với Iga. Cả hai là hai đứa trẻ tinh linh tự nhiên duy nhất của tộc Tinh Linh hiện tại. Chúng lớn lên bên nhau sớm tối, chưa từng tách rời ngày nào, ngay cả ngủ cũng chung một giường. Iga hiểu cậu bé này hơn bất cứ ai...

Iga biết, tính cách của đứa trẻ này hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài. Cậu bé không hề điềm đạm, ngược lại rất dính người và hay làm nũng.

Dưới sự tương phản đó, Iga cảm thấy cậu bé có một nét đáng yêu khó tả, có lẽ là kiểu dễ thương do trái ngược?

Đứa trẻ này rất đáng yêu, nhưng điểm đặc biệt nhất của cậu ấy không phải là sự đáng yêu, mà là tên và thân phận của cậu ấy.

Cậu bé tên là Dixia, trong tiếng Tinh Linh đọc là Devxia, có nghĩa là "Ánh trăng vĩnh hằng trong đêm tối". Cái tên này đi kèm với một thân phận, một thân phận mà chỉ Iga biết...

Nhân vật chính trong tiểu thuyết "Thần Khải", Đứa con của vận mệnh trên Lục địa Á Hi.