Chương 50

Tâm trạng của Mật Mật thay đổi một cách vi diệu, hình như cô bắt đầu hơi hiểu Bệ hạ rồi.

Mật Mật nảy ra một ý nghĩ "nguy hiểm", nhưng tâm lý vẫn chưa hoàn toàn thay đổi. Cô nhìn thân hình bé nhỏ của Dixia, mỉm cười: "Nếu đã học xong hết rồi, vậy con đi chơi với Iga đi."

Dixia vui vẻ reo lên: "Tuyệt vời!"

Iga chột dạ cúi đầu, ấp úng nói lí nhí: "... Con còn chưa tô xong."

Nói rồi, cậu cầm bút màu trong tay quẹt quẹt mấy cái lấy lệ, tỏ vẻ mình cũng đang đọc sách chăm chỉ.

Dixia xáp lại gần: "Chắc chắn là vì không có tớ ngồi đọc sách cùng, nên Iga không tập trung được đây mà."

Cậu bé tìm một cây bút màu nhét vào tay Iga: "Tớ ngồi với cậu đây!"

Iga cảm động nhìn cậu bé, đúng là nhân vật chính tốt bụng mà! Mình học xong rồi còn muốn ngồi học cùng cậu ấy... Bản thân cậu hoàn toàn không có cái giác ngộ "học kèm" này.

Iga bỗng thấy cắn rứt lương tâm, bèn khuyên: "Tớ chắc còn phải mất một lúc, cậu đi chơi trước đi, chịu không?"

Dixia chống cằm: "Không muốn, tớ chỉ muốn ngồi nhìn cậu thôi."

Iga lầm bầm: "Vậy tớ tô nhanh một chút, tô xong một bức này là được."

Dixia cười hì hì: "Iga, đọc sách chậm một chút không sao, chúng ta có thể đọc ít đi, nhưng nhất định phải cẩn thận và kiên nhẫn đó."

Iga: "..."

Mật Mật: "..." Sao câu này nghe quen quen?

Iga cắm cúi tô màu, không thèm để ý đến cậu bé nữa.

Dixia nằm bò bên cạnh, im lặng ngắm cậu, dường như chỉ cần như vậy là đã mãn nguyện lắm rồi.

Mật Mật thấy cậu bé rảnh rỗi, rất muốn nhét sách vào tay cậu, bắt Dixia đọc thêm vài trang. Nhưng cô đã lỡ nói cho Dixia đi chơi rồi... Đang lúc rối rắm, Isigard trong bộ váy trắng giản dị và Bối Á từ ngoài nhà bước vào.

Mật Mật đứng dậy: "Bệ hạ, Người đến rồi."

Dixia và Iga lúc này cũng ngẩng đầu lên, cùng nhìn về phía bà.

Trang phục hôm nay của Isigard rất đơn giản, mái tóc màu xanh lục cũng được tết thành một bím tóc dài thả trước ngực. Bộ dạng này khác hoàn toàn với hình ảnh mà chúng thấy qua ma pháp Hồi Tưởng hôm nọ. Hai đứa trẻ nhìn hồi lâu, lại có thêm lời nhắc của Mật Mật ban nãy, mới miễn cưỡng nhận ra đây là cùng một người.

Isigard ngồi xuống bên cạnh bàn học của Iga, bà liếc nhìn cuốn Bách khoa toàn thư Ma thực đang mở trước mặt cậu bé, ôn tồn hỏi: "Iga đang đọc sách à?"

"Vâng vâng." Iga tò mò nhìn bà.

Mật Mật sợ Bệ hạ hiểu lầm Dixia lười học, vội giải thích: "Dixia thông minh lắm ạ, thằng bé đã đọc xong hết phần ma chú hệ Mộc và hệ Thủy cơ bản mà thần giao rồi, giờ đang ngồi học cùng Iga đấy ạ."

Bối Á cũng nói xen vào đúng lúc: "Cả hai đứa trẻ đều rất thông minh, cũng rất ham học hỏi."

Isigard khẽ nhướng mày: "Ồ? Vậy Dixia xem xong rồi, đã học được mấy loại ma pháp rồi?"

Dixia nhìn nhìn Iga, Iga mỉm cười khích lệ, thế là cậu bé thành thật đáp: "Con học được hết rồi ạ!"

Ánh mắt Isigard khẽ lay động, bà cảm thán: "Đúng là một đứa trẻ thông minh."

"Dixia, ra ngoài với ta một lát được không? Ta muốn nói chuyện riêng với con."

Dixia tỏ vẻ hơi kháng cự: "Ở đây nói không được ạ?"

Isigard bèn quay sang nói với Mật Mật và Bối Á: "Hai người dắt Iga ra ngoài chơi một lát đi."

Mật Mật và Bối Á nhìn nhau, rồi quay sang Iga: "Bé cưng... chúng ta ra ngoài một lát, để Bệ hạ nói chuyện riêng với Dixia, được không con?"

Iga không nói gì, chỉ lo lắng nhìn Dixia.

Dixia cau mày suy nghĩ, rồi miễn cưỡng nói: "Vậy cũng được ạ, chúng ta phải nói nhanh lên đó."

Iga thấy cậu bé đã đồng ý, lúc này mới chịu đi theo Mật Mật và Bối Á ra khỏi nhà gỗ.

Thế là, trong nhà gỗ chỉ còn lại Dixia và Isigard.

Isigard khẽ nói: "Dixia, con biết không, ta đã từng kiểm tra thiên phú cho con và Iga... Thiên phú của Iga rất bình thường, nhưng con thì khác."

"Con không chỉ sở hữu thiên phú ma pháp đa hệ, mà thiên phú hệ Mộc còn đạt mức tối đa. Đây là thiên phú mà chỉ người kế vị qua các đời mới có được, điều đó có nghĩa là con sinh ra đã định sẵn là bậc đế vương của tộc Tinh Linh."