Iga vội vàng chạy vào nhà. Dixia ban nãy còn đang ngơ ngác lập tức giật mình tỉnh táo, lon ton chạy theo sau: "Iga~~ Đợi tớ với!"
Hai đứa trẻ chạy về phòng, Iga lật cuốn sách của mình và hộp bút sáp ra, bày ra tư thế chuẩn bị học bài.
Dixia lượn quanh cậu một vòng, thấy Iga có vẻ rất nghiêm túc, cuối cùng cũng nhớ ra nhiệm vụ Mật Mật giao cho, bèn lôi cuốn Ma chú Cơ bản ra, tìm đến chương hệ Mộc để đọc tiếp.
Mật Mật có hơi phiền não. Dixia còn quá nhỏ, cái gì cũng không hiểu, không biết mình đang gánh vác trọng trách gì, căn bản không có ý thức tự giác học hành, chỉ biết bám riết lấy Iga để chơi.
Iga học thì cậu bé cũng học theo, Iga chơi thì cậu bé cũng chỉ muốn chơi theo.
Đợi đến khi Bệ hạ chính thức sắp xếp lịch học cho cậu bé thì biết khuyên nhủ thế nào đây? Lẽ nào cũng bắt Iga ngồi học cùng?
Mật Mật nghĩ đến viễn cảnh đó, vội vàng lắc đầu.
Bắt học ở độ tuổi nhỏ thế này đã đủ tàn nhẫn rồi, vẫn là đừng hành hạ thêm một đứa trẻ nữa. Thôi kệ... bài vở là Bệ hạ sắp xếp, chuyện khuyên học cứ để Bệ hạ đau đầu, mình cứ "lấp liếʍ" cho qua mấy ngày này trước đã.
Trong lúc Mật Mật đang rối rắm, Iga cũng đang thất thần.
Cậu đang tua lại những chuyện đã gặp và thông tin có được hôm nay. Trong đó, lai lịch của kỳ lân ánh sáng và chuyến đi đến Giáo hội trong quá khứ của Bối Á có thể coi là một sự kiện, nhưng chuyện này không hề được nhắc đến trong nguyên tác. Iga không biết điều này có nghĩa là nó không quan trọng, hay là một tình tiết ẩn chưa được hé lộ.
Còn cả Hươu Chín Màu, Mật Mật và Bối Á dường như không phát hiện ra điều bí ẩn trên hoa văn của bộ lông con hươu, mà chỉ coi nó là một con ma thú bình thường. Iga cảm thấy mình phải tìm cơ hội để nhắc nhở họ mới được.
Iga mải mê suy nghĩ đến xuất thần, cầm bút nửa ngày trời cũng không tô nét nào, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với dáng vẻ lật sách thoăn thoắt của Dixia.
Mật Mật lặng lẽ ngồi chen vào giữa Iga và Dixia, che đi dáng vẻ đang ngẩn ngơ xuất thần của cậu, cố gắng tạo cho Dixia một ảo giác rằng cả hai đều đang học rất chăm chỉ.
Dixia thường xuyên xem ký ức truyền thừa nên có khả năng đọc hiểu nhất định, tốc độ đọc sách rất nhanh. Cậu bé lật sách xoàn xoạt, xem xong ma chú hệ Mộc liền xem tiếp ma chú hệ Thủy. Sau khi xem xong toàn bộ, cậu gập "bộp" cuốn sách lại, đưa cho Mật Mật: "Dì ơi, con xem xong rồi!"
"Nhanh vậy sao?" Mật Mật nghi ngờ cậu bé không đọc kỹ, bèn nói khéo: "Dixia, đọc sách chậm một chút cũng không sao, chúng ta có thể đọc ít đi, nhưng nhất định phải đọc thật kỹ và kiên nhẫn nhé."
Dixia thắc mắc: "Tại sao phải đọc chậm ạ? Học nhanh một chút không phải tốt hơn sao?"
Iga bị cuộc đối thoại của họ kéo về, cậu thò nửa người ra từ sau lưng Mật Mật, kinh ngạc hỏi: "Dixia cậu học xong hết rồi á?"
Dixia đắc ý ngẩng cao đầu, hừ hừ hai tiếng.
Iga hùa theo, khích lệ Dixia thể hiện: "Dixia, cậu học được ma pháp nào rồi? Biểu diễn cho tớ xem với."
Chuyện đó thì có gì khó!
Dixia lập tức thi triển một Mộc Thuẫn (Khiên Gỗ). Nguyên tố Mộc màu xanh thẫm dưới sự triệu hồi của cậu bé ngưng tụ thành một tấm lá chắn hình trứng, bao bọc lấy Iga.
Mật Mật kinh ngạc nhìn cảnh tượng này. Cô đưa tay chạm nhẹ một cái, lá chắn liền vỡ tan, biến trở lại thành nguyên tố rồi ẩn mình vào giữa đất trời.
Dixia có hơi lúng túng, ánh mắt lảng đi, tự bào chữa: "Ưm, là tại không đủ ma lực..."
"Ta biết." Mật Mật lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Dixia đã hoàn toàn khác.
Cô thầm nghĩ, thảo nào Bệ hạ lại đặt yêu cầu cao như vậy với một đứa trẻ còn nhỏ thế này. Chỉ cần đọc sách là có thể học được và thi triển ma chú một cách hoàn hảo, thiên phú thế này... đúng là khiến người ta phải "ngứa ngáy".