Hai đứa trẻ trước đó đã giải phóng quá nhiều ma lực, mệt mỏi khác thường, nên giấc ngủ trưa cũng kéo dài hơn mọi khi. Mãi cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng động nặng nề của vật gì đó rơi xuống đất, hai đứa trẻ mới mơ màng mở mắt.
Iga đẩy đẩy Dixia, giọng sữa đáng yêu hỏi: "Dixia, bên ngoài sao vậy? Có phải động đất không?"
"Ừm ừm?" Dixia vẫn chưa tỉnh ngủ, nghe thấy tiếng Iga nói liền đáp bừa.
Iga tưởng cậu bé đang khẳng định, liền đơ ra: "Động đất thật à? Dixia mau dậy đi, đừng ngủ nữa, chúng ta ra ngoài xem!"
"Hả?" Dixia ngơ ngác, nhưng cơ thể đã tự động bò dậy khỏi giường, ngoan ngoãn đi theo sau Iga.
Iga bung sẵn cánh ra trước, rồi mới kéo "cửa lá" ra.
Mật Mật và Bối Á đang ngồi trên cành cây gần đó, nghe tiếng cửa lá mở liền cùng nhau nhìn sang.
Mật Mật dịu dàng nói: "Các con ngủ đã chưa?"
Iga gật đầu, thò đầu nhìn xuống dưới, tò mò hỏi: "Dì ơi, ban nãy là động đất ạ? Lúc con ngủ cảm thấy hình như có rung lắc."
Động đất? Mật Mật suy nghĩ một chút, rồi chỉ xuống dưới gốc cây nói: "Không phải đâu, là nhân viên của tiệm Nhà Cây đang lắp đặt nhà, họ vừa lấy nhà cây ra đặt xuống đất nên tiếng động hơi lớn thôi."
Iga nhìn theo hướng tay cô chỉ, thấy chỗ vốn trống không bỗng dưng mọc lên một căn nhà gỗ. Mấy tinh linh đang cầm pháp trượng bận rộn xung quanh, dùng một loại thực vật đặc biệt nào đó để cố định căn nhà cho vững chắc.
Mấy tinh linh đó nghe thấy tiếng Iga và Mật Mật nói chuyện, liền ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của hai đứa trẻ.
Các tinh linh giơ tay lên, thân thiện vẫy vẫy. Iga vui vẻ cười rộ lên, cũng giơ tay vẫy lại thật mạnh.
Dixia tuy nhỏ người nhưng gan lớn, cậu bé ngồi ngay ở cửa lá, hai chân nhỏ lơ lửng đung đưa, rồi hỏi: "Iga, có muốn tặng ít nho cho họ không?"
"Tặng chứ!"
Iga cảm thấy mẻ nho trồng buổi sáng đúng là quá tuyệt vời, hễ gặp tinh linh là có thể tặng một chùm.
Bối Á giúp chúng mở "tủ lạnh", lấy ra bốn chùm nho.
Iga và Dixia mỗi tay xách một chùm bay xuống, mang đến cho mấy tinh linh đang bận rộn, cười rạng rỡ: "Các anh chị ơi, cảm ơn mọi người đã giúp chúng con lắp nhà ạ. Đây là nho do con và Dixia tự tay trồng, mời mọi người ăn nha!"
Mấy tinh linh nghe nói nho là do bọn trẻ tự tay trồng, liền lộ vẻ mặt vui mừng khôn xiết. Một tinh linh trong số đó cất nho vào nhẫn không gian, vui vẻ nói: "Oa~ Lại là nho do chính tay các bé trồng! Tôi phải mang về nhà, ăn cùng bố mẹ mới được!"
Phản ứng của mấy tinh linh kia cũng tương tự, chỉ khác đối tượng chia sẻ.
Iga chớp chớp mắt, sợ làm phiền họ làm việc, bèn kéo Dixia bay sang bên cạnh chơi. Dixia lén hỏi: "Iga, bố mẹ là gì vậy?"
Iga ôm mặt, cười nhìn cậu bé: "Kiến thức trong ký ức truyền thừa của cậu nhiều thế, mà mấy cái thường thức đơn giản này lại không có à?"
Dixia nghe vậy liền lục lọi kỹ trong ký ức truyền thừa, rồi rầu rĩ nói: "Hình như không có thật nè."
Iga cười một lúc rồi mới nói: "Bố mẹ chính là người sinh ra họ, cũng giống như Cây Mẹ thai nghén chúng ta vậy. Mấy tinh linh ban nãy là tinh linh thuần huyết, cậu nhìn xem, họ đều không có cánh."
Dixia vội quay đầu lại nhìn, phát hiện mấy tinh linh đó lúc trang trí trên nóc nhà cao, đều dùng dây leo nâng họ lên, chứ không phải bay lên.
"Họ không có cánh thật nè!"
"Cánh là đặc quyền của tinh linh tự nhiên đó!"
Dixia gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đã nhớ. Vài giây sau, cậu bé phản bác: "Iga, sai rồi! Chúng nó cũng có cánh kìa!"
Iga nhìn sang, phát hiện cậu bé đang chỉ mấy yêu tinh hoa.
Một đám yêu tinh hoa đang giơ chiếc lá lớn chơi đùa ở đằng xa. Chúng có vẻ đang chơi đùa, nhưng cứ một lát lại cố tình liếc nhìn Iga và Dixia, lúc nhìn còn cố ý hạ lá xuống che cơ thể nhỏ bé, bộ dạng giấu đầu hở đuôi vô cùng rõ rệt.