Mấy tinh linh hái hết nho trên giàn xuống. Iga giữ lại hai chùm, rửa sạch rồi đút cho Thần Hi. Thần Hi thân mật cọ cọ vào người cậu, rồi ngoạm chùm nho đi đến bên gốc cây cổ thụ nằm xuống, thong thả ăn. Bối Á cất số nho còn lại vào "tủ lạnh" phiên bản tộc Tinh Linh, rồi dắt hai đứa trẻ vào nhà ăn cơm.
Vì nhà mới chưa được giao tới nên mấy tinh linh vẫn quay về nhà trên cây. Nhưng Bối Á và Mật Mật rõ ràng đã cẩn trọng hơn rất nhiều, cả hai kè kè bên cạnh bọn trẻ, chỉ sợ chúng lại sơ ý hụt chân.
Iga nhìn cái thế trận cẩn thận từng li từng tí của họ, nhớ lại màn biểu diễn mất mặt ban nãy, mặt đỏ bừng như nhỏ ra máu.
Bối Á đặt hộp bánh kem xuống, lấy dao dĩa và đĩa ra chuẩn bị chia. Dixia dùng tay ra hiệu, ước chừng một phần ba, rồi bảo Bối Á cắt theo.
"Miếng này to, cho Iga ạ."
Iga vội nói: "Tớ ăn không hết nhiều thế đâu, tớ lấy miếng nhỏ hơn thôi."
Dixia lắc đầu: "Iga phải ăn nhiều một chút, ăn xong sẽ vui vẻ."
Iga tưởng tâm trạng xấu hổ của mình đã bị Dixia nhìn thấu, ánh mắt lảng đi, cười nói: "Bây giờ tớ cũng đang vui mà..."
Cậu ngập ngừng, rồi ôm tia hy vọng cuối cùng hỏi Bối Á: "Chú Bối Á, lúc chú đặt nhà mới, mọi người có hỏi chú tại sao lại đặt không ạ?"
Bối Á lập tức phấn chấn, vội nói: "Đương nhiên là có hỏi! Ta kể chuyện con hụt chân suýt ngã khỏi cây cho họ nghe, ai cũng sợ hết hồn. Nhân viên tiệm Nhà Cây còn nói sẽ báo cáo lại với ông chủ, chuẩn bị thiết kế một mẫu nhà riêng cho gia đình có trẻ nhỏ nữa. À đúng rồi, họ còn nói mẫu nhà mới thiết kế xong là lập tức đổi cho các con."
Bối Á vui vẻ nói, vừa đặt một miếng bánh kem trước mặt Iga.
Iga cúi đầu cắm mặt ăn bánh, cảm thấy trải nghiệm hôm nay của mình có lẽ sắp biến thành "lịch sử đen" không thể xóa nhòa, truyền đi khắp cả tộc Tinh Linh mất, hu hu... Ể? Sao bánh kem hoa quả này lại ngon dữ vậy?!
Iga quyết định vứt hết chuyện mất mặt ra sau đầu, biến phẫn uất thành sức ăn, cắm cúi ăn lấy ăn để.
Dixia ở bên cạnh cười đắc ý, mình đúng là thông minh! Iga ăn bánh kem xong, tâm trạng tốt lên thật rồi!
Hai đứa trẻ ăn xong thì bị người lớn sắp xếp đi ngủ trưa. Bối Á và Mật Mật ngồi trên cành cây bên ngoài nhà, thong thả nói chuyện phiếm, trao đổi kinh nghiệm nuôi dạy trẻ mà mình học được.
Đang trò chuyện, Bối Á bỗng nhớ ra một chuyện, ngài lấy từ nhẫn không gian ra hai cuốn sách bìa cứng dày cộp đưa cho Mật Mật: "Tối qua Nữ hoàng tỷ tỷ đến tìm ta, bảo ta đưa hai cuốn sách này cho Dixia..."
Mật Mật nhận lấy xem thử, hai cuốn sách có tên là 《Từ điển Tiếng Tinh Linh》 và 《Tổng hợp Ma chú Cơ bản》.
Bối Á vẫn thấy kỳ lạ: "Dixia mới hơn hai tuổi một chút, tỷ tỷ đưa sách này cho thằng bé làm gì? Hơn nữa, tại sao chỉ đưa cho Dixia, mà không chuẩn bị cho Iga một bộ?"
"..."
Mật Mật im lặng vài giây rồi mới nói: "Iga chắc là sẽ không muốn đâu..."
"Hửm?"
Mật Mật nhìn hai cuốn sách, hơi đau đầu. Cô biết thiên phú thật sự của Dixia đáng sợ đến mức nào, cũng rõ mục đích Isigard bảo Bối Á đưa sách tuyệt đối không phải là để Dixia lật xem qua loa, mà là muốn Dixia học hành nghiêm túc.
Nhưng đúng như lời Bối Á nói... Dixia còn chưa tròn ba tuổi nữa. Cái tuổi này đặt ở tộc Tinh Linh thì có khác gì vừa đầy tháng?
Bây giờ đã bắt cậu bé học những thứ này, Mật Mật cảm thấy mình có hơi không nỡ.
Cô lặng lẽ đẩy sách về phía Bối Á. Bối Á: ?
Mật Mật dời tầm mắt, không nhìn thẳng ngài: "Bệ hạ bảo cậu đưa cho thằng bé, cậu tự đi mà đưa."
Bối Á túm tóc dài quấn quấn ngón tay, ngơ ngác nói: "Vậy đợi thằng bé ngủ dậy rồi tôi đưa cho nó vậy."
Dixia đang ngủ trưa vẫn chưa biết mình sắp "đón nhận" món quà gì, ngủ vô cùng say sưa.