Mật Mật ngẫm nghĩ vài giây rồi nói: "Cũng không có gì. Chỉ là dì vừa phát hiện ra, ma lực của con và Dixia lại chung tần số, có thể dung hợp một cách hoàn hảo mà không hề xung đột."
"Ma lực dù tương đồng đến đâu cũng sẽ có điểm khác biệt. Trong cả tộc Tinh Linh này, ngoài Bệ hạ và Bối Á ra, cũng chỉ có ma pháp của con và Dixia là chung tần số một cách hoàn hảo. Nhưng Bệ hạ và Bối Á là tinh linh song sinh, ra đời từ cùng một quả tinh linh. Còn con và Dixia... hừm."
Mật Mật nghĩ một lát: "Chắc là do quả của các con ở sát nhau, cộng thêm lần này Cây Mẹ chỉ thai nghén có hai con, nên mới vậy."
Mối quan hệ của Nữ hoàng Tinh Linh và Bối Á không phải là bí mật, trong nguyên tác cũng từng nhắc lướt qua, vì vậy Iga không ngạc nhiên. Ngược lại, việc Mật Mật nhắc đến ma pháp của cậu và Dixia chung tần số, hình như trong nguyên tác chưa hề xuất hiện.
"Ma pháp chung tần số thì làm được gì ạ?" Iga thả sức tưởng tượng: "Có phải là lúc con và Dixia cùng nhau tu luyện thì tốc độ sẽ nhanh hơn, hay là lúc chúng con cùng thi triển ma pháp, uy lực sẽ lớn hơn không ạ?"
Dixia lập tức nắm bắt trọng điểm: "Có nghĩa là Iga sẽ cùng con tu luyện, cùng học ma pháp, lúc nào cũng dính lấy nhau đúng không ạ?"
Iga: "..."
Mật Mật cũng không rõ. Trong lịch sử tộc Tinh Linh, tinh linh song sinh vô cùng hiếm, thế hệ này chỉ có một cặp. Ngay cả khái niệm "ma pháp chung tần số" này cũng là do Nữ hoàng Tinh Linh Isigard đương nhiệm đề xướng.
Sau khi phát hiện trong tộc Tinh Linh không còn ai khác làm được điều này, khái niệm đó đã bị niêm phong, chẳng ai biết "ma pháp chung tần số" rốt cuộc có ý nghĩa gì.
"Cái này dì cũng không rõ lắm. Các con có thể thử hỏi Bối Á hoặc Bệ hạ xem."
Iga ghi nhớ kiến thức này, định bụng sau này sẽ tìm hiểu kỹ hơn.
Họ đang nói chuyện thì Bối Á, người vừa rời đi không lâu lại bay về, trên tay còn xách theo một hộp thức ăn lớn.
Bối Á nói: "Sắp đến trưa rồi, tôi nghĩ bọn trẻ chắc đói bụng, nên sau khi nói yêu cầu về nhà ở cho chủ tiệm Nhà Cây, tôi quay về trước."
Ngài lắc lắc hộp thức ăn trong tay: "Đây là bánh kem hoa quả tươi tôi đặt ở Tiệm Bánh Mây, là đích thân chủ tiệm Sula làm đó~ Bên trong có mười hai loại linh quả cao cấp, kem thì làm từ mật của Ong Chúa Trăm Hoa và sữa thú Moomoo, đặc biệt ngon luôn!"
Mật Mật cười: "Cái gã lười Sula đó đã lâu lắm rồi không tự tay làm bánh. Hôm nay may mắn thật, lại để tôi được ăn ké một bữa."
Bối Á ngượng ngùng nói: "Thực ra là nhờ mặt mũi của bọn trẻ đó. Tôi năn nỉ Sula mãi, anh ta chẳng thèm nhận đơn. Kết quả vừa nghe tôi nói chuẩn bị cho bọn trẻ thì anh ta đồng ý ngay, lại còn không lấy tiền nữa."
Mật Mật mỉm cười: "Iga và Dixia của chúng ta đúng là ai gặp cũng yêu, mọi người đều quý các con lắm đó."
Dixia bay đến giàn nho, hái một chùm đưa cho Bối Á, hào phóng nói: "Chú ơi, giúp chúng con gửi tặng chú Sula!"
Bối Á nhận lấy, mắt cười cong tít: "Chiều ta đưa cho anh ấy ngay~ Sula nhất định sẽ vui lắm."
Iga cười ngây ngô. Thiện ý và sự mong đợi của các tinh linh xung quanh tựa như mật ngọt bao bọc lấy cậu, khiến cậu cảm nhận được sự hạnh phúc và thỏa mãn khôn tả. Cậu vô cùng trân trọng cuộc sống hiện tại.
Iga không biết đã tự nhủ với lòng mình bao nhiêu lần, cậu nhất định phải tránh xa cốt truyện của nguyên tác, bảo vệ thật tốt mọi thứ của hiện tại. Cậu tuyệt đối không để bi kịch trong nguyên tác tái diễn, cũng không cho phép bất cứ ai phá hỏng tất cả những điều này. Nếu có kẻ nào dám, vậy thì...
Iga đứng sững tại chỗ vài giây, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, nở nụ cười ấm áp như trước.
Chỉ có Dixia là khó hiểu nhìn cậu, đôi mắt màu xanh trúc ẩn chứa sự bối rối. Iga ban nãy... hình như tức giận? Hay là mình nhìn nhầm?
Dixia nghĩ không thông, bèn quyết định lát nữa sẽ để Iga ăn nhiều bánh kem hơn một chút. Như vậy thì Iga chắc chắn sẽ vui lên thôi!