Bọn trẻ trông thật nhỏ bé, còn chưa cao đến đầu gối họ. Gò má trắng nõn dường như còn mềm mại hơn cả mây trời, đôi mắt to tròn còn trong trẻo hơn cả mặt hồ tinh khiết nhất. Chúng đáng yêu đến nỗi các tinh linh chỉ dám đứng nhìn cẩn thận, không dám đến gần hay chạm vào.
Mật Mật đứng bên cạnh với vẻ mặt đầy ý trêu chọc, ra dáng xem kịch vui, mặc kệ ánh mắt cầu cứu của đồng bọn.
Nếu không phải ánh mắt của nhóm tinh linh này đủ tha thiết và mong đợi, Iga gần như đã tưởng họ không chào đón mình và Dixia. Cậu thầm chê bai sự rụt rè của mấy người lớn này, chủ động dắt tay Dixia bước đến trước mặt các tinh linh, ngẩng đầu tự giới thiệu: "Các anh chị ơi, chào mọi người, con là Iga~"
Tính theo vai vế, Iga đáng lẽ phải gọi nhóm tinh linh này là cô chú. Nhưng nhìn những gương mặt tinh xảo, xinh đẹp, người nào người nấy cũng "non" thế này, lại không có trưởng bối nào hướng dẫn, cậu thực sự khó mà chủ động gọi hai tiếng đó.
Dixia không có khái niệm tuổi tác như Iga, cậu bé thấy những tinh linh này trông cũng giống dì Mật Mật, chắc cũng nên gọi là dì.
Nhưng một Dixia tâm lý như vậy sao lại nỡ sửa lỗi xưng hô của Iga chứ? Thế là cậu bé dứt khoát bỏ qua luôn bước này: "Chào mọi người, con là Dixia ạ."
Lúc Iga dắt Dixia đi tới, cậu cố tình dừng lại trước mặt Bối Á, chào hỏi xong, cậu liền ngẩng đầu nhìn ngài.
Bị đứa trẻ nhìn chằm chằm bằng đôi mắt long lanh ngấn nước, nếu còn không đáp lại, Bối Á cũng tự thấy mình quá đáng và vô lễ. Ngài đè nén sự thấp thỏm trong lòng, cử động cơ thể cứng đờ rồi ngồi xổm xuống, lấy hết can đảm nói chuyện với hai đứa trẻ: "Chào các con, ta là Bối Á."
Iga tươi cười rạng rỡ: "Con biết ngài mà, ngài là tinh linh giám hộ của con~"
Bối Á kích động gật đầu lia lịa: "Ừ ừ! Đúng đúng! Chính là ta!"
Iga cong mắt cười, dang tay ôm chầm lấy ngài: "Anh Bối Á, lần đầu gặp mặt, sau này mong anh chiếu cố nhiều hơn, chúng ta phải hòa thuận với nhau nhé."
Cơ thể đứa trẻ mềm như bông, được cậu ôm một cái, Bối Á kích động đến mức mặt cũng ửng hồng, cảm thấy mình hạnh phúc đến sắp ngất đi rồi.
Các tinh linh đứng bên cạnh ghen tị vô cùng, cũng chẳng màng e thẹn hay giữ kẽ nữa, vội vàng ngồi xổm xuống, lần lượt tự giới thiệu.
"Iga, Dixia, ta là Sena."
"Các bé cưng, ta là Sisino."
"Ta là Jerami!"
"Ta tên là Trusty~"
"Ta là Sawyer."
Các tinh linh lần lượt nói tên mình, nói xong liền giang rộng vòng tay, ý tứ rất rõ ràng, họ cũng muốn được ôm.
Iga thấy vậy, đành phải ôm từng người một. Những tinh linh được cậu ôm lập tức lộ ra vẻ mặt lâng lâng y hệt Bối Á, phiêu diêu như lên tiên.
Iga ôm một vòng xong, quay lại thấy Dixia vẫn đứng yên không nhúc nhích, bèn khẽ huých tay cậu bé, ra hiệu bằng mắt, nhắc nhở đã đến lượt cậu bé.
Dixia chỉ muốn dính lấy Iga, hoàn toàn không muốn ôm ấp đám tinh linh xa lạ này. Nhưng Iga đang trợn tròn mắt lườm cậu bé, không cho phép cậu bé trốn thoát.
Dixia đành phải chậm rì rì bước lên, ôm từng tinh linh đang xếp hàng chờ một cái.
Hừm hừm~ Hút lại hết cái ôm của Iga và bọn họ ban nãy về! Dixia đã tìm ra cách để tự thuyết phục mình.
Nghĩ như vậy rồi, cậu bé cũng không còn miễn cưỡng nữa, thái độ "làm việc" tích cực và nhiệt tình hơn một chút.
Không ai biết trong lòng Dixia đang tính toán gì, các tinh linh đắm chìm trong sự mềm mại, ngọt ngào của đứa trẻ, hạnh phúc đến mức tập thể bong bóng hồng bay tứ tung.
Mật Mật cuối cùng cũng chịu thôi làm "người tàng hình", cô bước tới ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở: "Cũng không còn sớm nữa, nên lên đường rồi."
"A a, đúng rồi, chúng ta nên về thôi." Các tinh linh nói với vẻ đầy lưu luyến.
Iga hỏi: "Dì ơi, chúng ta đi đâu ạ?"
Mật Mật xoa đầu cậu, giải thích: "Đến chỗ ở của Bối Á, giúp các con cất hành lý."