Iga ngơ ngác hỏi: "Cô Trân Trân không tiễn chúng con nữa ạ?"
Trân không nói gì, Mật Mật liếc nhìn cô, rồi giải thích thay: "Cô Trân phải bảo vệ Cây Mẹ, chỉ có thể tiễn các con đến đây thôi."
Iga sững sờ, cậu ngước nhìn Trân đang im lặng, cuối cùng nhón chân, dang rộng hai tay: "Cô Trân Trân, ôm một cái ạ."
Trân bèn ngồi xổm xuống, ôm chúng một lúc.
Dixia nói: "Cô Trân Trân, đợi sau này con hồi sinh Cây Mẹ rồi, cô sẽ không cần phải canh giữ cấm địa nữa. Đến lúc đó cô đến tìm con và Iga, lại làm cô giáo của chúng con nhé."
Trân nghe vậy liền cười: "Vậy con phải nhanh lên đấy, ta còn mười mấy năm nữa là hết nhiệm kỳ rồi, con phải hồi sinh Cây Mẹ trước lúc đó."
Dixia nghe vậy thấy áp lực ghê, cậu bé bẻ ngón tay không biết đang đếm cái gì, nhăn cái mặt nhỏ lại, miễn cưỡng nói: "Vâng ạ, con sẽ cố hết sức."
Trân khẽ cười, buông tay ra, để Mật Mật dắt chúng đi.
Hai đứa trẻ cứ đi vài bước lại ngoảnh đầu lại, rồi từ từ, đi ra khỏi phạm vi cấm địa.
Ngay khoảnh khắc sắp đi qua kết giới của cấm địa, trong lòng Iga bỗng dâng lên một cảm giác vi diệu rất mãnh liệt, thôi thúc cậu phải quay đầu lại.
Cậu bất giác quay người, Mật Mật tưởng cậu vẫn đang nhìn Trân, bèn xoay cậu lại, dắt cậu đi qua kết giới: "Đừng nhìn nữa Iga, Bệ hạ và Bối Á đang chờ các con."
Cảm giác vi diệu đó đến nhanh mà đi cũng nhanh, Iga nhíu mày suy nghĩ, không nghĩ ra được gì, đành tạm gác lại thắc mắc mà nhìn về phía các tinh linh đang chờ đợi trước mặt.
Bên ngoài kết giới không có nhiều tinh linh, chỉ năm, sáu người. Isigard lo nhiều tinh linh quá sẽ dọa bọn trẻ, nên đã cố tình kiểm soát số lượng, để chúng tiếp xúc từ từ, dần dần thích nghi.
Dung mạo của tinh linh ai cũng tinh xảo, xinh đẹp. Và để có thể bay lượn linh hoạt hơn, dáng người của tinh linh đều có xu hướng mảnh mai, cao ráo. Iga nhìn lướt qua, ban đầu không thể phân biệt được ai với ai.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt cậu đã bị một trong số họ thu hút.
Vị tinh linh đó có màu tóc trắng nhạt khác hẳn những tinh linh xung quanh. Không chỉ tóc ngài màu trắng, mà mắt cũng là màu xanh lục nhạt vô cùng.
Ngài mặc một chiếc áo choàng dài màu trắng, trang sức đá quý trên người cũng toàn màu gần như trong suốt, khác hoàn toàn với các tinh linh và cảnh vật rực rỡ sắc màu xung quanh, nhưng lại không hề lạc lõng. Ngài giống như một vệt sáng hiện hữu ở khắp nơi, trắng đến gần như trong suốt, tựa như sắp hòa tan vào không khí.
Vẻ ngoài cực kỳ đặc trưng này khiến Iga lập tức nhận ra thân phận của ngài, nếu không có gì bất ngờ, vị tinh linh này chính là người giám hộ tương lai của cậu, Bối Á.
Bối Á đã sớm đợi bên ngoài cấm địa. Mặc dù ngài đã trở thành người giám hộ của đứa trẻ, nhưng đứa trẻ chọn ngài không phải vì yêu thích, điều này khiến Bối Á vô cùng lo lắng, sợ rằng Iga sau khi gặp ngài thật sẽ không thích mình.
Để thể hiện sự coi trọng của mình, hôm nay ngài còn cố tình ăn mặc thật lộng lẫy.
Nhưng bộ đồ này không phải do Bối Á tự chọn. Trang phục và phụ kiện ngài chọn ban đầu cũng sặc sỡ, lòe loẹt giống mấy tinh linh khác. Isigard xem xong thấy không ổn, đã đặc biệt dành thời gian đích thân phối cho ngài một bộ.
Bối Á cũng thấy cách phối đồ của Isigard đẹp hơn, chỉ lo hơi đơn điệu quá, vốn còn định đeo thêm một sợi dây chuyền ngọc lục bảo, nhưng đã bị Isigard gạt đi vì lý do "rườm rà".
Sự thật chứng minh, cách phối đồ của Isigard là đẹp nhất. Quả nhiên, đứa trẻ vừa ra đã nhìn thấy ngài, ánh mắt cứ dán chặt vào người ngài không rời đi.
Bối Á trong lòng nở hoa, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ rụt rè và mong đợi nhìn hai đứa trẻ.
Không chỉ ngài, mấy tinh linh khác cũng không ai nhúc nhích. Không phải là không thích, mà là không dám.
Đứa trẻ quý giá mà họ mong ngóng suốt hơn năm trăm năm, cuối cùng đã xuất hiện trước mắt.