Iga chớp mắt, hỏi: "Cô có chuyện gì muốn chúng con làm ạ?"
Trân cố tình giữ bí mật: "Đến lúc đó các con sẽ biết."
Trân khơi dậy sự tò mò của hai đứa trẻ. Chúng quấn lấy cô hỏi mãi, cô thì tận hưởng sự săn sóc ân cần của chúng, nhưng miệng lại ngậm chặt như bưng, không hé răng nửa lời, hai đứa trẻ đành phải ngoan ngoãn chờ đến tối.
Iga và Dixia bận rộn cả ngày, đến tối đã mệt lử, nhưng vẫn cố gượng không ngủ, chờ đợi động tĩnh của Trân.
Trong sự mong đợi của chúng, một tiếng động nhẹ vang lên trước bệ cửa sổ. Hai đứa trẻ nãy giờ vẫn đang bẻ ngón tay chờ đợi liền lập tức ngồi bật dậy, thò đầu ra ngoài nhìn. Trân đứng cách đó không xa vẫy tay với chúng, Iga và Dixia cũng vội vàng vẫy tay lại, ra hiệu là chúng đã thấy rồi.
Dưới ánh mắt chăm chú của hai đứa trẻ, Trân giang rộng đôi cánh với vệt lông vũ đỏ rực như lửa, bay vυ"t lên trời.
Cô bay lượn, ma lực màu xanh và đỏ như sao trời trải rộng trên bầu trời đêm, hội tụ thành một dải ngân hà rực rỡ chói mắt.
Trân nhẹ nhàng giơ tay, "dải ngân hà" liền lượn lờ như dải lụa, nhẹ nhàng rơi từ trên trời xuống, bay về phía hai đứa trẻ trong nhà gỗ.
"Dải ngân hà" bao bọc lấy chúng, đưa chúng bay vào đại dương trên bầu trời.
Hai đứa trẻ biết dùng cánh để bay, nhưng đây là lần đầu tiên được người khác dùng ma lực đưa lên trời theo cách này. Iga vừa tò mò vừa kích động, cậu thử đưa tay chạm vào các hạt ma lực trong trời sao, ngay khi cậu chạm vào, những hạt ma lực đó như thể quen biết cậu, chúng quấn quýt bay lượn quanh cậu.
Iga vẫy tay, các hạt ma lực liền tản ra. Cậu nắm tay lại, chúng lại tụ về. Dixia thì không ngừng đổi động tác, vung vẩy cánh tay, các hạt ma lực cũng ngoan ngoãn bay theo động tác của cậu bé về nhiều hướng khác nhau, rồi nặn ra đủ loại hình thù.
Qua vài lần thử, hai đứa trẻ đã tìm ra cách chơi đúng với các hạt ma lực, chúng gọi tới gọi lui, nặn chúng thành đủ mọi hình thù đáng yêu hoặc kỳ quái.
Iga nhìn hai màu xanh và đỏ, nhớ đến loại ma thực có cả hai màu này, rồi cũng thử nặn ra một đóa hoa.
Hai đứa trẻ chơi rất vui vẻ. Trân, người đã triệu hồi ra cả một biển ma lực này, lặng lẽ quan sát chúng, lấy ra một viên đá lưu ảnh, ghi lại khoảnh khắc nô đùa của bọn trẻ.
Hai đứa trẻ chơi không biết điểm dừng, ngay cả Iga tự cho mình là người lớn cũng đắm chìm trong ma pháp kỳ diệu đến quên cả thời gian. Cuối cùng, chúng mệt lả ngủ thϊếp đi ngay giữa cuộc vui, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười mãn nguyện.
Ngày hôm sau, Iga và Dixia không thể dậy đúng giờ. Trân hiếm khi nuông chiều chúng một lần, không những không gọi chúng dậy mà còn giúp cả hai thay quần áo xong xuôi.
Làm xong tất cả cô mới gọi hai đứa trẻ dậy, cho chúng ăn sáng.
Đợi chúng ăn xong, Trân lấy ra hai sợi dây chuyền.
Dây chuyền được bện từ Hỏa Nhung Thảo, qua bàn tay khéo léo của tinh linh đã được thắt thành kiểu dáng đặc biệt với nút thắt tinh xảo, giữa sợi dây có xỏ một chiếc nhẫn Mithril, chính là chiếc nhẫn không gian hôm qua Trân đã cất đi.
Trân đeo dây chuyền lên cổ hai đứa trẻ, dặn dò: "Sau khi ra ngoài, đưa nhẫn không gian cho dì Mật Mật và Bối Á, để họ giúp các con dọn dẹp sắp xếp phòng, không được tự mình làm. Các con còn nhỏ, đừng để mình bị mệt. Biết chưa?"
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu: "Biết rồi ạ, cô Trân Trân."
Trân lại kiểm tra kỹ càng hai đứa một lượt nữa, không nói thêm gì, dắt tay chúng ra ngoài, giao cả hai cho Mật Mật đã đợi sẵn.
Mật Mật vẫn luôn ở trong cấm địa, cô muốn Trân có thể ở bên hai đứa trẻ thêm một lát, nên hai ngày nay cô toàn "lặn mất tăm", không hề lộ diện.
Mật Mật nắm lấy tay hai đứa trẻ từ tay Trân, khẽ nói: "Chào tạm biệt cô Trân Trân đi các con."