Chương 30

Isigard kể cho Bối Á chuyện một trong hai đứa trẻ có tư chất Vương trữ, rồi cảm thán: "Chúng cứ như tinh linh song sinh vậy, vô cùng dựa dẫm vào nhau, không tài nào tách rời được. Dixia phải theo ta sống ở Vương đình, Iga không muốn xa nó nên khăng khăng muốn chọn một tinh linh cũng sống ở Vương đình làm người giám hộ."

"Ngoài đệ ra, chỉ có Nhã Nhạc là thỏa mãn điều kiện này. Nhưng đệ cũng biết đấy, Nhã Nhạc rất bận, bản thân cô ấy cũng không có ý định chăm sóc trẻ con, thế là cơ hội này rơi vào tay đệ."

"Vậy ý đệ thế nào? Bối Á, đệ có bằng lòng trở thành tinh linh giám hộ của Iga không?"

Bối Á vui quá đỗi, thật sự không ngờ chuyện tốt thế này lại rơi trúng đầu mình theo cách này, ngài đúng là quá may mắn rồi!

Bối Á không do dự nữa, lập tức gật đầu nhận lời: "Tỷ tỷ, đệ bằng lòng! Đệ thề, đệ nhất định sẽ chăm sóc Iga thật tốt!"

Isigard mỉm cười nhàn nhạt, tâm trạng cũng trở nên rất tốt.

Bối Á cười ngây ngô một lúc, rồi nhớ ra chuyện thiên phú: "Tỷ tỷ, mọi người đã kiểm tra cho bọn trẻ rồi ạ? Thiên phú của Iga thế nào?"

Isigard hơi khựng lại, nhưng vẻ mặt vẫn như thường: "Thiên phú của thằng bé cũng bình thường, khoảng cấp 10."

"Nhưng cũng không sao, thiên phú của Dixia đã rất xuất chúng rồi, Iga bình thường một chút cũng chẳng hề gì."

Bối Á không nghi ngờ, gật đầu nghiêm túc nói: "Cấp 10 đã là tốt lắm rồi, Iga cố gắng một chút, sau này biết đâu cũng có thể tu luyện thành Pháp Thánh."

Ánh mắt Isigard dừng trên nét mặt nghiêm túc của ngài, bà cụp mắt xuống, khẽ "ừm" một tiếng: "Thằng bé còn nhỏ, cứ để nó chơi thêm một thời gian đi, chuyện tu luyện không vội."

...

Những ngày tháng bình yên trôi qua vùn vụt, thoáng chốc đã đến ngày hai đứa trẻ sắp phải rời khỏi cấm địa.

Ngày mai hai đứa trẻ sẽ đi, Trân mở chiếc rương đựng đồ dùng của chúng, đếm đi đếm lại từng món, kiểm tra xem có thiếu sót gì không.

"Haizz." Iga cúi gằm đầu, phát ra tiếng thở dài thứ ba trong ngày.

Trân không nhịn được, quay người búng nhẹ lên trán cậu: "Không được thở dài nữa, con mà thở dài nữa là biến thành ông cụ non đấy."

Iga buồn bã nhìn cô: "Cô Trân Trân, con không nỡ xa cô."

Kiếp trước cậu là trẻ mồ côi, không có người thân, sự tồn tại của Trân khiến cậu lần đầu tiên cảm nhận được hương vị của tình thân. Mặc dù cậu và Dixia vẫn luôn gọi cô là cô giáo, nhưng trong lòng Iga, cô chính là hiện thân của mẹ và chị gái.

Trân đã chăm sóc cậu và Dixia suốt ba năm. Họ không chỉ sắp phải xa nhau, mà sau khi chia xa còn phải đợi nửa năm - bằng một phần sáu khoảng thời gian cậu sống ở kiếp này, mới được gặp lại. Nghĩ đến đây, Iga lại buồn không chịu nổi.

Trong cơ thể Iga là một linh hồn hai mươi mấy tuổi, tuy buồn nhưng vẫn có thể miễn cưỡng khống chế cảm xúc, chứ Dixia thì không. Đứa trẻ có vẻ ngoài điềm đạm này sụt sịt mũi, nước mắt đã đảo quanh hốc mắt.

Biểu cảm của Trân khựng lại, cô muốn mỉm cười thản nhiên để an ủi hai đứa trẻ, nhưng khả năng kiểm soát biểu cảm của cô thực sự rất tệ, không tài nào nặn ra nổi một nụ cười.

Hết cách, cô đành quay lưng đi, không để hai đứa trẻ nhìn thấy mặt mình, dùng giọng mũi nặng trĩu "xì" một tiếng: "Ta thì không sao, cũng chẳng có gì không nỡ. Hai đứa đi rồi, vừa hay để ta được mấy ngày thanh thản."

Dixia nghe vậy bực bội lườm cô, lẩm bẩm: "Cô Trân Trân là đồ xấu xa."

Iga nói nhỏ: "Đợi nửa năm nữa, con sẽ cùng Dixia về chơi, không cho cô yên đâu."

Trân kiêu kỳ hừ một tiếng: "Vậy tùy các con thôi."

Mấy tinh linh đùa nghịch một hồi, không khí ly biệt cũng vơi đi một chút.

Trân kiểm tra lại đồ đạc cần mang đi một lần nữa, phân loại rồi cất vào nhẫn không gian làm từ Mithril.

Trân lại ngồi với chúng một lát, rồi nói: "Tối nay các con có thể ngủ muộn một chút."