Chương 29

Iga sững sờ nhìn cô: "Cô Trân Trân... Con xin lỗi."

Trân cười nhẹ: "Được rồi, Iga, con tô màu tiếp đi. Dixia con cũng có thể thổi sáo tiếp. Cô đi liên hệ người giám hộ cho các con đây, hai đứa cứ kiên nhẫn chờ kết quả của cô nhé."

"Cô Trân Trân, con cảm ơn cô!"

Iga nhón chân hôn nhẹ lên má Trân một cái, Dixia cũng vội vàng học theo, hôn lên má bên kia. Trân được hai đứa dỗ dành nên vui lắm, vui vẻ rời khỏi nhà gỗ.

Trân tìm Mật Mật, kể lại cuộc nói chuyện với hai đứa trẻ và tiếc nuối báo cho cô ấy biết, cô ấy không có khả năng làm tinh linh giám hộ cho bọn trẻ nữa rồi.

Mật Mật sớm đã đoán được nên cũng không quá thất vọng. Cô ấy trêu chọc Trân: "Đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn phải tìm Bối Á. Biết thế ngay từ đầu từ chối Bệ hạ làm gì? Tự dưng làm mất lòng người ta."

Trân hừ một tiếng: "Tại hai đứa nhóc quấy quá chứ bộ, ngoài cưng chiều chúng thì còn biết làm sao nữa." Thật ra trong lòng cô cũng hơi hối hận, lúc đó từ chối đúng là hơi bốc đồng.

May mà Bệ hạ rộng lượng, sẽ không chấp nhặt với mình đâu! Trân tự an ủi mình như vậy.

Isigard quả thực cũng không chấp nhặt với cô, nghe xong ý đồ của cô chỉ liếc nhìn đầy ẩn ý một cái, rồi đồng ý.

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ Isigard, Trân vội vàng quay về báo tin này cho hai đứa trẻ.

Mặc dù sau này người giám hộ của chúng khác nhau, nhưng ở rất gần nên sẽ không ảnh hưởng đến việc chúng gặp mặt, bồi đắp tình cảm mỗi ngày, Iga và Dixia đều khá hài lòng, vây quanh Trân không ngừng làm nũng cảm ơn, dỗ cho Trân cười toe toét, vô cùng vui vẻ.

Sau khi Trân rời đi, Isigard cũng vui vẻ đứng dậy, rời khỏi hành cung.

Bà đi qua hành lang dài phủ đầy dây leo xanh mướt, bước qua một cây cầu nhỏ mang dấu vết cổ xưa, tiến vào thế giới của biển hoa.

Nơi rìa biển hoa, một tinh linh với mái tóc dài màu trắng nhạt đang ngồi trên xích đu, chậm rãi đung đưa. Nhìn từ xa trông ngài rất ung dung, nhưng đến gần mới thấy ánh mắt ngài đang phân tán, nhìn đăm đăm về phía xa xăm, vẻ mặt có chút mơ màng.

Isigard khẽ gọi tên ngài ấy: "Bối Á."

Bối Á hoàn hồn, thấy tinh linh vừa đến là bà, mắt hơi sáng lên, ngài vui vẻ đứng dậy: "Tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây?"

Dáng vẻ Bối Á lúc không cười trông lạnh lùng, có chút khó gần, nhưng khi cười lên, cảm giác xa cách đó lập tức biến mất, đôi mắt màu trắng bạc hà nhàn nhạt rất trong trẻo, trông như một thiếu niên ngây thơ ngơ ngác không biết sự đời.

Isigard thấy ngài ấy, vẻ mặt cũng dịu đi, bà kéo Bối Á ngồi xuống, khẽ nói: "Ta đến để báo cho đệ một tin tốt."

Bối Á tò mò hỏi: "Là chuyện tốt gì vậy ạ?"

Isigard nói: "Đệ còn nhớ hai đứa trẻ ra đời ba năm trước không? Chúng sắp ra khỏi cấm địa rồi."

Tất cả tinh linh đều đang mong chờ hai đứa trẻ đó đến, Bối Á sao có thể quên được!

Ngài vui mừng nói: "Vậy thì tốt quá! Đệ muốn gặp chúng lâu lắm rồi, đợi chúng ra ngoài, đệ đến tìm chúng chơi được không?"

"Đương nhiên, đệ không chỉ có thể chơi cùng chúng, mà còn có thể trở thành tinh linh giám hộ của một trong hai đứa."

Bối Á ngơ ngác nhìn bà, vẻ mặt không còn vui vẻ như ban đầu. Ngài nắm lấy vạt áo, hơi bối rối hỏi: "Nhưng đệ chỉ là một tinh linh thiếu hụt... để đệ chăm sóc đứa trẻ có ổn không ạ?"

Ngài nói rồi lén liếc Isigard một cái. Mọi người chắc chắn sẽ không tự dưng nghĩ đến việc để ngài chăm sóc đứa trẻ, nhất định là do tỷ tỷ thiên vị nên mới giúp ngài giành được cơ hội này.

Trong lòng Bối Á vừa cảm động vừa mong chờ, nhưng cũng lại lo lắng: "Mọi người có ý kiến gì không ạ? Mia trước đây từng nói cô ấy cũng muốn làm tinh linh giám hộ..."

Isigard bình thản cười: "Tinh linh muốn làm người giám hộ cho bọn trẻ thì nhiều lắm, nhưng chỉ các cô ấy muốn thôi thì chưa đủ, phải để bọn trẻ đồng ý nữa."