Trân im lặng hai giây, rồi nói thật: "Trường hợp của Dixia đặc biệt, thằng bé... sau khi rời cấm địa, nó sẽ chuyển đến Vương cung, sống cùng Bệ hạ."
"Vậy con có thể sống cùng Bệ hạ luôn không ạ?"
Trân chậm rãi lắc đầu.
Iga không nói nữa. Cậu cúi đầu, khuôn mặt nhỏ trắng nõn vừa tủi thân vừa bướng bỉnh, khiến người ta nhìn mà thấy đau lòng.
Một lúc lâu sau, Iga mới nghẹn ngào nói: "Cô ơi, vậy sau này con sẽ phải xa Dixia sao ạ?"
Trân còn chưa kịp nói, Dixia đã không nhịn được nữa, cậu bé ôm chầm lấy Iga hét lớn: "Con không muốn xa Iga! Con muốn ở cùng Iga! Nếu phải xa nhau, vậy chúng con không ra ngoài nữa!"
Iga tựa vào lòng Dixia, để lộ khuôn mặt nhỏ xíu bằng bàn tay, đôi mắt màu xanh táo ngấn nước long lanh nhìn Trân, trái tim Trân như sắp bị cậu nhìn tan chảy.
Trân lập tức đầu hàng: "Đừng khóc! Đừng khóc... Hai đứa chờ một chút, để cô nghĩ cách cho."
Iga rưng rưng nước mắt nhìn cô: "Cô ơi, có cách thật không ạ?"
Trân khẽ cắn răng, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng: "Bệ hạ rất bận, ngoài Vương trữ ra sẽ không nhận nuôi thêm đứa trẻ nào. Bắt đầu từ phía Bệ hạ chắc chắn là không được rồi..."
"Nhưng nếu Vương cung chỉ thêm một đứa trẻ con thôi, Bệ hạ sẽ không để ý đâu. Chỉ cần tìm một tinh linh có thể sống trong Vương cung làm người giám hộ cho con là được. Ừm, đúng, cứ như vậy, đơn giản mà."
Mắt Iga hơi sáng lên: "Vậy những tinh linh nào có thể sống trong Vương cung ạ?"
Iga là tinh linh tự nhiên, người giám hộ của cậu cũng chỉ có thể là tinh linh tự nhiên. Với tiền đề này, những nữ quan và thị vệ trong Vương cung đều là tinh linh thuần huyết hoặc hỗn huyết, đã bị loại khỏi danh sách lựa chọn.
Thành viên của Hội đồng Trưởng lão đều là tinh linh tự nhiên, một số ít có thâm niên rất cao, khoảng chừng mười mấy vị, họ có hành cung trong Vương cung.
Nhưng hành cung của họ cách xa Nữ hoàng Tinh Linh thì không nói, bình thường họ cũng toàn ở bên ngoài, chỉ khi có yến tiệc hoặc hội nghị lớn thì họ mới thỉnh thoảng ở lại hành cung, những tinh linh tự nhiên đảm nhận chức vụ khác tình hình cũng gần như vậy.
Trân thăm dò hỏi hai đứa trẻ, câu trả lời nhận được đương nhiên là không.
Trân rầu rĩ nói: "Vậy chỉ còn hai tinh linh thỏa mãn yêu cầu của hai con thôi. Quan thư ký của Bệ hạ là tinh linh tự nhiên, cũng luôn theo sát Bệ hạ. Nhưng..."
Trân ngượng ngùng nói: "Bình thường cô ấy bận lắm, e là không có thời gian chăm trẻ con."
"A..."
"Vậy còn một người nữa ạ?" Dixia không khỏi hỏi dồn.
Trân im lặng một cách kỳ lạ, vẻ mặt rối rắm khó tả, dường như có nỗi niềm khó nói.
Iga ngơ ngác nhìn cô, bỗng nhiên nhớ ra một vấn đề mà cậu đã bỏ qua trước đó...
Người giám hộ của cậu trong nguyên tác là Bối Á, nhưng lúc Nữ hoàng Tinh Linh và Trân nhắc đến, lại bị Trân từ chối thẳng thừng. Lúc đó Iga còn đang nghĩ, có phải cốt truyện đã thay đổi rồi không. Giờ nhìn vẻ mặt của Trân, cậu lại phát hiện mọi thứ có lẽ đã quay về điểm xuất phát.
Tinh linh khiến Trân ngập ngừng muốn nói lại thôi, tám chín phần là Bối Á rồi. Vì cô mới từ chối Nữ hoàng Tinh Linh, nên bây giờ có lẽ không biết phải mở lời với Nữ hoàng Tinh Linh thế nào đây.
Iga có hơi chột dạ, cậu cũng không muốn làm khó cô Trân Trân, bèn nói: "Cô Trân Trân, hay là để con với Dixia bàn lại đã ạ, chúng con nghĩ thêm xem."
Nào ngờ Trân lại thở phào một hơi, như đã nghĩ thông: "Các con không cần rối rắm nữa, cô tìm được người thích hợp rồi, các con cứ chờ kết quả của cô là được."
Trân ôm cả hai vào lòng, vỗ nhẹ từng đứa một: "Từ khi các con còn chưa ra đời, hai quả tinh linh chứa đựng các con đã quấn quýt lấy nhau, sau khi sinh ra lại sớm tối bên nhau lớn lên. Sợi dây liên kết giữa các con cũng sâu đậm như những tinh linh song sinh ra đời từ cùng một quả, ép buộc tách hai con ra chỉ làm tổn thương các con thôi. Chúng ta không nên làm vậy."